Wednesday, 24 November 2010

Thu, Nov. 25, 2010 - It's All About Love...

Thank God for giving me a life...

Thank Parents for giving me a breath of heart...

Thank my siblings, friends, relatives for being always by my side whenever I am down...

And last but not least, thank my Aries for being born to love me, listening to my soul, wiping my tears away, making me laugh, sharing my joys & sorrows, fulfilling my life &  letting me know that I was born to be such a happy Taurus...

I love you all <3<3

Happy Thanksgiving...

Sunday, 7 November 2010

Sun, Nov. 7, 2010 - Buổi Chiều Ở Chùa Có Mưa Rất To Trên Ngọn Đa

Chiều nay chúng mình đi chùa. Chùa lớn lớn nằm trong 1 góc đường nhỏ nhỏ. Sân chùa có 1 cây đa cổ thụ, cao bằng tòa nhà 7 tầng, tán rộng bằng 2 sân quần vợt, sum suê dày đặc những chiếc lá xanh mướt bé bằng bàn tay. T nói rằng, trước khi được trùng tu và xây mới, chùa rất là đẹp và yên bình.

Tầng 3, vắng lặng, chỉ có 2 đứa. Khi thắp nhang, mình rất muốn nói cám ơn Bà đã sinh T ra đời để bây giờ tự nhiên mình có 1 người thương-mình-nhiều- thiệt-là-nhiều, và để bây giờ tự nhiên mình có 1 người để mình-thương-nhiều-thiệt-là-nhiều-hơn-mấy-lần-như-thế. Nhưng cuối cùng mình ngượng ngùng im lặng. Mọi lời nói ra dù chân thành cách mấy cũng là sáo rỗng. Mình quyết định rằng mình nên cám ơn Bà bằng những cách thật-là-khác.

Và ở nơi tầng 3 vắng lặng như tờ, ko 1 bóng người đó, chúng mình ngồi bệt xuống sàn, trong tiếng kinh kệ, dựa vào nhau đợi nhang tàn, 2 bên trên cao là những dãy dài tro bụi im lìm. Ko biết có linh hồn nào trên những dãy kệ có đánh thứ tự A,B,C đó ngó xuống chúng mình ko.

T ôn lại những kỷ niệm cũ về Bà. Có những kỷ niệm T kể rồi nhưng tưởng chưa kể nên kể lại. Có những kỷ niệm T chưa từng kể bao giờ. Và có cả những kỷ niệm T biết là đã kể rồi nhưng vẫn kể lại lần nữa. Mưa mỗi lúc càng thêm nặng hạt và rất dày. Những hạt mưa đập xuống ban-công tung tóe ra những bong bóng nước  rồi vỡ tan tành. Thỉnh thoảng, chúng mình cùng nhìn về phía trước, bên kia ban-công, nơi chỉ có bầu trời mênh mông đang sũng nước và những giọt mưa lướt thướt trên ngọn đa.

Và cả 2 cùng phát hiện, rằng mỗi khi chúng mình đến 1 nơi nào đó đặc biệt, luôn có 1 cơn mưa thật to thật dài đổ xuống, như cơn mưa thật to và dài hơn 3 tiếng chiều nay, như cho thêm chúng mình lý do nán lại thật lâu. Để mỗi khi về thì nhớ mãi.   

Sụp tối, khi mưa bắt đầu nhẹ dần, chúng mình đội mưa đi ăn. 2 bát bún ốc mắm tôm và 2 đĩa ốc bươu luộc. Hết bát bún ốc, T bỗng nhiên bị đau bao tử, nên mình được ăn tới 1 đĩa rười ốc.

Rồi 2 đứa đi 8 vòng Sài Gòn. Trong đó có 1 vòng đầu tiên là tìm mua thuốc bao tử cho T. Sau 7 vòng còn lại 2 đứa về nhà.

Cuối phim, ngoài T đau bảo tử, còn có mình bị Tào Tháo rượt, tanh bành. Bún ốc và ốc bươu đi hết ra ngoài ko còn 1 mống  *.^

Monday, 1 November 2010

Mon, Nov. 1, 2010 - Buổi Sáng Tháng Mười Một Chim Non Không Thấy Về

 

Trời hôm nay không ươm chút nắng

Nên mây hôm nay cũng thôi hồng

Con chim non hay ngủ quên trên mái ngói

Sáng nay bay đi đâu thật xa

 

Ngày hôm nay mùa Đông đến gõ cửa

Ô hay tháng Mười Một đến rồi

Nhưng sáng hôm nay mưa không đến

Bài tình ca trên radio trôi mất trong hư vô

 

Cả sáng nay không nghe tiếng chân ai qua cổng

Chỉ có đôi lần chú gà trống nhà hàng xóm giật mình

Đôi lần cất lên tiếng gáy

Nhưng mặt trời lặng thinh

 

Mặt trời mãi lặng thinh

Chú chim non đi đâu vẫn chưa thấy bay về

Mái ngói bấy lâu im lìm chợt trở mình xa vắng

Hỏi đá ngoài vườn một mình chờ nắng có buồn không...

 

Đá thở dài lặng im...

 

Ly cà phê đen ai khoáy uống dỡ bên hàng hiên

Tờ báo ai đọc xong quên gấp lại

Chiếc ghế mây ai quên đẩy về chổ cũ

Trên bàn có hai củ khoai lang lột dỡ dang

Radio bỗng nhiên phát lại thêm lần nữa

bài tình ca November Rain

 

Mặt trời tiếp tục trốn biệt

Chim non không bay về.

 

Saturday, 30 October 2010

Sun, Oct. 31, 2010 - Peace of Mind... [or I Don't Wanna Miss A Thing ^.^]

 

Thời tiết se lạnh, và ông mặt trời thì đi vắng, nhưng sáng nay quàng khăn ra phố lại thấy vạn vật tinh khôi và trong veo khác thường. Phố phường người ngợm xe pháo bát nháo hàng ngày biến mất. Thay vào đó là những áo tím áo hồng khăn xanh khăn đỏ hiền hòa chầm chậm đi lại trên phố. 2 đứa ngồi ăn hủ tíu trên tầng cao, nói với nhau những chuyện gì giờ quên mất rồi , chỉ nhớ là cứ phì cười suốt. Tiếng cười thoát ra miệng chạm phải không khí tĩnh lặng đặc quánh của 1 buổi sáng CN quá sức yên bình nên lại như boomerang quay về chổ cũ, cứ thế thành ra tụi mình cứ cười hoài. Anh quản lý hàng hủ tíu dáng to béo, ngồi góc cầu thang phe phẩy cây đập ruồi. Dăm ba thực khách vào ra, cười nói ăn uống hiền hòa như trong truyện cổ tích.

Từ tiệm hủ tíu ra, T hối hả đánh thẳng 1 đường ra cầu NTP để đưa mình về, vì 8g sáng, lúc 2 đứa còn đang mãi mê rúc rích trên giường, Má mình đã bất ngờ gọi điện hỏi ủa chừng nào mới về. Và dĩ nhiên lúc đó mình thều thào nói dạ đang buồn ngủ quá tí xíu nữa là về liền. Nhưng lúc tụi mình ra được khỏi nhà T thì nữa buổi sáng đã trôi qua mất rồi, và bước ra khỏi chổ hủ tíu thì mặt trời cũng đã gần đứng bóng. Và khi thấy T hướng về phía cầu, mình thì thào với T rằng thời tiết thế này, mình làm sao có thể về. Rằng mình muốn ngồi sau lưng ôm T đi mãi trong băng giá, để 2 tụi mình có cơ hội biết rằng có nhau trong đời để sưởi ấm choa nhau là sung sướng đến thế nào (hahaha, đợi tí để mình lấy cái gối tự đập vô mặt mình), và rằng thành phố này mình yêu nhất là nhà thờ Đức Bà.

Và dĩ nhiên là T hớn hở đèo mình ra nhà thờ Đức Bà. Xung quanh nhà thờ, 2 đứa mình đếm được 2 cặp bạn bè đang giúp nhau tự sướng, 3 cặp cô dâu chú rể đang chụp ảnh cưới, và 1 đống những nhân vật phụ đóng vai trợ giúp xung quanh. Trong 2 đôi bạn tự sướng, có 1 cô ngã người cười phá lên sau khi chụp ảnh cho cậu bạn đang tạo dáng tung bay giữa bầu trời. Lúc đó mình với T cũng phì cười, vì mình bắt gặp lại hình bóng của mình và honey của mình trong đôi bạn buồn cười đó. Đôi còn lại là 2 em nữ sinh mặc áo dài trắng chụp hình cho nhau. Trông xinh xinh là. Trông yêu yêu là.

Những cảnh tưởng thanh bình và đáng yêu như thế cứ diễn ra trước mắt mình, chậm rãi và hiền hòa đến mức mấy lần mình dụi mắt vì tưởng nằm mơ và hỏi T ủa sao hôm nay nhìn đâu cũng thấy thanh bình quá trời dzậy nè. Ở phía trước, T trả lời tỉnh bơ, thời tiết này mấy người yêu nhau thì thấy thanh bình, chứ mấy người đang một mình thì ... haizzzz... lạnh lẽo lắm.

Ừ, mình hiểu, sáng nay trời trong veo và tinh khôi và thanh bình là vì tụi mình sáng nay thức giấc đã được nhìn thấy cái bản mặt ngái ngủ của nhau đúng như mơ ước, sau khi đã cùng trãi qua 1 đêm Hallow Eve 'lao động cật lực' , với màn hóa trang thành những nhân vật chính trên vườn địa đàng ^.^. Dù rằng thật ra mình đâu có ngủ đâu mà ngái ngủ. Vì mình cứ sợ rằng sớm mai khi mình mở mắt, mọi thứ đã trôi qua... Hihi, i don't want to miss a thing...

I could stay awake just to hear you breathing

Watch you smile while you are sleeping

While you're far away and dreaming

could spend my life in this sweet surrender

I could stay lost in this moment forever

Where every moment spent with you is a moment I treasure

Don't wanna close my eyes,

I don't wanna fall asleep

'Cause I'd miss you baby

and I don't wanna miss a thing

'Cause even when I dream of you

the sweetest dream would never do

I'd still miss you baby and I don't want to miss a thing

Lying close to you feeling your heart beating

And I'm wondering what you're dreaming

Wondering if it's me you're seeing

Then I kiss your eyes and thank God we're together

I just wanna stay with you in this moment forever, forever and ever

I don't wanna miss one smile,

I don't wanna miss one kissI

just wanna be with you,

right here with you, just like this

I just want to hold you close,

feel your heart so close to mine

And just stay here in this moment for all the rest of time

I don't wanna close my eyes,

I don't wanna fall asleep

Yeah, I don't wanna miss a thing

 

Thursday, 28 October 2010

Thu, Oct. 28, 2010 - Trick or Treat Thì Quan Trọng Vẫn Là Tái Bút ^.^

 

Mình trải qua cả thảy là 3 cái Halloween nơi nước Mỹ. Thích hay ko thích cái lễ hội này thì phải trình bày rất dài dòng. Còn giờ thì chỉ có thể trình bày ngắn ngắn thôi, nên mình chỉ nói 3 từ, là mình nhớ nó. Và vì trình bày ngắn ngắn thôi, nên mình cũng sẽ chẳng nói ra vì sao mình nhớ đâu... ^0^

Mỗi năm đến tháng này, các siêu thị trong thành phố mình ở nơi nào cũng tràn ngập và vàng rực bí đỏ, đủ kích cỡ. Có những khu căn lều lớn để đổ bộ bí, tập kết bí nữa. Giống SG mình bán dưa hấu mùa Tết vậy đó. Mình thích nhất là baby pumpkin. Vì bé xíu xiu, trông đáng yêu vô cùng.

Mấy núi bí đó, chủ yếu được tiêu thụ để làm pumpkin pie, món bánh truyền thống trong ngày lễ, và để, tạm gọi là, khắc hình (pumpkin carving). Người ta có thể khắc lên quả bí đủ thứ hình mà người ta có thể nghĩ ra hay dựa trên các mẫu vẽ bán sẵn trong các party shop. Thường thì người ta khắc lên đấy mấy cái mặt cười, bỏ nến vào và thắp lên, gọi đó là Jolly jack-o'-lanterns.

Lũ học sinh, sinh viên tụi mình thường rất thích ngày lễ này. Tiệc tùng, dạ hội hóa trang, etc.. thích đã đành. Lũ tụi mình thích còn là vì các thầy cô tốt bụng hay cho học sinh lười 1 cơ hội trong tuần lễ đó. Hoặc là nộp assigment hoặc là nộp Jack-o'-lanterns, đứa nào siêng nộp cả 2 thì được extra credits. Dĩ nhiên là ko có đứa nào siêng. Và dĩ nhiên tuần đó thầy cô nhận bí đỏ nhiều hơn là nhận bài tập nộp lại.

Với mình, làm bài tập luôn dễ hơn là carving pumpkin, nên cả 3 mùa lễ mình chưa bao giờ bỏ tiền ra mua bí đỏ cả. Nhưng khắc bí thì có.

Đó là mùa Halloween đầu tiên mình ở Mỹ. Khi đó mình ở nhà của 1 người Mỹ, ven LA, khu đó trập trùng đồi dốc như Đà Lạt vậy, chỉ ko có thông, và nhà cửa tính trung bình thì đẹp hơn ĐL nhiều. Hix, LALos Angeles đó. Bà host già già và điệu đàng, có 2 ông bồ cũng già già. Bà hay lắm, ông bồ này ko bao giờ biết là bà ấy có ông bồ kia. Nôm na tóm lại là hình như 2 ông ko biết sự hiện diện của nhau. Nói chung, bà ấy xinh đẹp, điệu đàng, và... thông minh. Hồi đó, buổi sáng nào mình đi học thì buổi sáng đó bà cũng dậy sớm hơn 20p để đi ngược 1 vòng khoảng 15 miles để chở mình bắt kịp chuyến xe bus thứ 2 đến trường, nghĩa là 20p dậy sớm của bà giúp mình ngủ nướng thêm được 90p. Những 90p cơ đấy, nên mùa Halloween năm ấy mình lén lén chôm 1 trái bí trong mớ bí thô chất đống trước nhà hàng xóm bên cạnh để khắc làm quà tặng bà. Giờ nghĩ lại thì thấy chắc đó là lần đầu tiên, khu phố đó mất trộm ^.^ Món quà đó đây nè, đặt ở bệ cửa trước nhà để chào đón các trick-or-treaters...

Năm đó, tháng 10 trời lạnh cóng. Nhưng đêm Halloween, khu phố đó nhà nào cũng mở cửa, người ta túa ra đường, người lớn ra đường rôm ra tán chuyện với hàng xóm, trẻ con mặc đồ hóa trang rồng rắn kéo nhau đến trước từng nhà có đặt Jack-o'-lanterns để xin kẹo. Đêm đó có trăng nữa. Nên đông vui ghê lắm. Vui và rộn ràng hệt như những mùa Trung Thu ở những hẻm phố SG những ngày xưa thiệt là xưa. Đó cũng là lần đầu tiên mình biết rằng khu phố mình ở cũng có người, ngoài bà host và 2 ông bồ ^o^. Mình đứng trước cửa đợi bọn trẻ. Sau mỗi câu Trick or Treat chúng thốt ra, mình lặng lẽ nhoẻn miệng cười, ném vào giỏ chúng ít kẹo, thở ra làn khói lạnh và nói khe khẽ...Happy Halloween, mà bụng thì nhớ lũ trẻ con nơi quê nhà quá chừng.

2 mùa Halloween sau, mình sống với gia đình chị gái ở một thành phố khác. Khu phố mình ở là một khu phố già cỗi, mùa nào cũng giống nhau, ít trang trí sân nhà mùa lễ hội, và ko ai thèm mở cửa ra đường, và chẳng ai làm Jack-o'-lanterns để trước cửa, thế nên chẳng trẻ con nào vào khu phố ấy xin kẹo. Kỷ niệm duy nhất về Halloween nơi đấy là 2 đứa cháu bé xíu nghịch ngợm của mình. Năm nào chúng cũng đeo mặt nạ dữ tợn vừa dí mình vừa gào:

Trick or treat ?

Give me something sweet to eat !

If you don't, i don't care !

I'll pull out your underwear ! ^0^

Lúc ấy mình thường bỏ chạy vào phòng, úp mặt vào gối, vừa chổng mông vừa bịa đặt 1 câu để hét lại:

Óh oh, i don't care !

I'm never in underwear ! *.*

Halloween năm nay, mình với T sẽ làm gì nhỉ ? Chích or chịt ? Và với underwear hay là ko ? Haha...

****

Tái bút cho T:

Giờ đã là 4g sáng ngày 29. Nhưng M vẫn ghi là ngày 28. Để T nhớ hoài 2 đứa mình đã làm gì trong ngày này.. ;)

Chắc là T ko biết cuộc nói chuyện vừa rồi của 2 tụi mình làm M ko thể nhắm mắt ngủ. M phải ngồi viết linh tinh tùm lum tà la như dzầy nè, để khỏi phải bực mình, khỏi phải buồn và khỏi phải nghĩ ngợi lung tung. M ước gì T tự nhiên mà biết được rằng M thật sự yêu T nhiều bao nhiêu. Thôi, nói vậy nghe sến quá đi, M đổi lại nhé... My dearest T, i wish you knew how so much i love you... ^.^

 

 

Saturday, 16 October 2010

Sun, Oct. 17, 2010 - Điều Quan Trọng Là Tái Bút...

Tính từ đầu năm nay cho đến đêm 9.10.2010 vừa rồi, mình xem Lam hát live cả thảy 4 lần.

Từ lần 3 đến lần 4 cách nhau năm tháng.

Năm tháng. Có một điều thay đổi. Và một điều chưa bao giờ thay đổi.

 

1.

Điều thay đổi, là mình thấy trời xanh ngắt trong veo ngay cả khi mưa gió dầm dề mà Má nói là 'thúi trời thúi đất', là mì gói ngon hơn hẳn bào ngư, là con cu gáy véo von như con hoàng yến, là bông cứt lợn kiêu sa ko khác mấy hoa hồng đen, là một ngày ko ngó thấy nhau dài như thể 100 năm ko gặp.

 

2.

Đêm hôm í lửa cháy khắp nơi. Ý là trong khoảng cách 2 mét rưỡi hướng về phía Nam tính từ chổ mình ngồi. Là lửa cháy khi nàng rùng mình cất tiếng hát.

Là lửa riu riu khi nàng da diết Em Ơi Hà Nội Phố

Là lửa hừng hừng khi nàng thiết tha Em Tôi

Là lửa ngùn ngụt khi nàng đau đáu Gọi Anh

Là lửa rừng rực khi nàng quắt quay Đá Trông Chồng

Là lửa bập bùng khi nàng day dứt Hồ Trên Núi

Là lửa lắt lay khi nàng nồng nàn Khát Vọng

Là lửa lập lòe khi nàng giãy giụa Khát

Và lửa lan tràn ko biết dập đường nào khi nàng cùng honey của mình, mình là mình đây nè, bùng nổ Không Thể Và Khó Thể. Một ngày chúng ta sẽ... sẽ... sẽ... sẽ... thành đôi. Đoạn sẽ thành sẽ thành sẽ sẽ thành đó nàng và honey đu qua đu lại hết nữa phút, làm ban nhạc hưng phấn, làm khán giả vỗ tay rần rần. Hai người cứ gào nổ lồng ngực sẽ thành thành thành miết, như thể để minh họa rằng, với rất nhiều người, chuyện thành đôi thiệt tình khó biết là bao, nên 2 ng hát hệt như khi người ta ngại ngần cộng với miễn cưỡng trao nhau những lời hứa hẹn trong tuyệt vọng.

Để các cây quạt của mình ko nhầm lẫn mình với bất kỳ diva nào khác trên thế giới, nàng quyết tâm lúc nào cũng ăn mặc thật xấu xí. Đêm hôm ấy cũng ko có việc gì phải ngoại lệ. Nàng mặc đầm đen chất liệu voan với cái gì hình như là phi bóng, đi ủng da đen và mang găng tay da đen, loại găng tay thường được dùng khi người ta cỡi Rebel 8 nghìn phân khối í, và cổ nàng tròng 1 loại dây tương tự dây xích người ta thường thấy trong các loạt phim được xếp trong category BDSM. Và nàng mập ra nữa. Mập kiểu thỗn thện da thịt của đàn bà 40 sắp đến đoạn hồi xuân.

Nhưng mà nàng đẹp. Mắt mũi miệng cằm của nàng đều đẹp. Tóc vẫn đen vẫn dày và trông mềm mại. Mày nàng nhíu lại vẫn gợi cảm như một cái nhíu mày sếch xi muốn thiệt chất là buộc phải như thế. Và nàng hát vẫn cứ hay. Hay đến ớn lạnh người. Dù nàng phun ra toàn là lửa.

Chỉ bực cái là nàng lại hun gió khi tạm biệt khán giả. Ko những một tay, mà nàng dùng cả 2 tay để bế cái hun ấy và đẩy cho khán giả. Mình bực lắm, vì kiểu đó mình tưởng chỉ có Hồng Nhung mới dám làm thôi. Nhưng mà mình từng hứa rồi, vì nàng đẹp và hát hay, nên mình tha thứ. Mình từng hứa điều đó ở đây nà. Mình giữ lời.

Tóm lại là nàng rất đẹp, hát rất hay, và mặc quần áo rất xấu. Tất cả tạo nên nàng một nghệ sĩ thực thụ trên sân khấu. Một nghệ sĩ thực thụ trên sân khấu. Đó chính là điều còn lại chưa bao giờ thay đổi.

 

Không tin thì xem clip ở đây đi.

 

Tái Bút: Đêm hôm đó T ở một nơi xa xa thành phố. Và mình ngồi nghe Lam mà nhớ T muốn chết. Và ở nơi xa xa đó T cũng nhớ mình muốn chết y như vậy ! Hai đứa mình đầu sông cuối sông nhớ nhau muốn chết. Nên giờ hai đứa mình vẫn sống nhăn, để tiếp tục yêu nhau. Ôi tình yêu của tụi mình, thiệt tình là rất thích ! Hi hi.

 

2:02AM