Sunday, 19 September 2010

Sun, Sep. 19, 2010 - Một Ngày Bằng Mấy Trăm Năm Hỡi Người...

Trăng sớm

Phố lồng đèn dễ thương quá. Ko phải cái phố ấy dễ thương. Mình sẽ dễ dàng trôi qua cái phố ấy ko chút vướng bận. Dễ thương là người đi chung với mình đến cái phố ấy.  

Phố lồng đèn lấp lánh quá. Ko phải mấy cái đèn lấp lánh. Mà là ánh mắt lấp lánh của người đi chung với mình khi xông vào chọn lồng đèn và quay lại hỏi mình rằng là nếu chọn lồng đèn giấy bóng kính thì nên chọn cái nào.

Phố lồng đèn rạng rỡ quá. Ko phải mấy đèn lồng nhựa trung quốc chạy pin dụ trẻ con rạng rỡ. Mở ngoặc ở đây là ta hông ưa trung quốc nên ta hông viết hoa tên nó, đóng ngoặc. Mà là nụ cười rạng rỡ của người đi chung với mình đến cái phố ấy và chọn mấy cái lồng đèn mà quên trả giá.

Chúng mình chạy lăng quăng ngoài đường. Phía trước là 1 túi lồng đèn nhựa trung quốc hình siêu nhân, Doremon với gì gì nữa ấy, cộng với cái lồng đèn con gà bằng giấy bóng kính. Phía sau là mình kẹp khư khư cái lồng đèn con bướm cũng bằng giấy bóng kính bên nách phải. Chưa bao giờ mình mong nách mình to đến như thế, để giấu cái lồng đèn. Chắc người ta có niềm tin rằng nách của mình ko thể bất ngờ to hơn được, nên người ta cứ chở mình đi khắp Sài Gòn như thế, qua tất cả những giao lộ đông xe đông người nhất thế giới, như thể là khoe một chiến công trong việc bắt được 1 bà già đầu 2 thứ tóc ôm lồng đèn con bướm diễu hành trong đêm SG rộn rã mùa Trung Thu.

Xe chạy qua một con đường có 2 hàng cây giăng những ngọn đèn trắng sáng lấp lánh, nơi trước đó 1 tuần, trong 1 buổi chiều tàn nhập nhòe, khi ngồi trong cái công viên trước cái tòa nhà cao tầng với những thứ xa xỉ lòe loẹt (mà đôi khi mình cũng thích) sau lưng, khi những ngọn đèn trên những hàng cây trên con đường chạy dài qua trước mặt bất ngờ sáng lên, mình đã phát biểu là nhìn ko giống đèn, mà như thể phía sau dày đặc những kẻ lá li ti đó là 1 bầu trời sáng trong rực rỡ. Lúc đó, mình biết người ngồi bên cạnh mình len lén ngẩng lên nhìn bầu trời phía trên đầu, chắc để so sánh bầu trời thật với bầu trời trong mộng tưởng của mình. Lúc đó, là chúng mình đang ngồi mút cà rem. Là 2 cây cà rem hương chuối. Chúng mình vừa mút cà rem hương chuối (sản xuất tại Hàn Quốc) vừa kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện. Những câu chuyện mãi mãi thuộc về quá khứ. Những câu chuyện buồn. Mút hết kem, mình bảo thôi đi tiếp đi nha. Vì mình biết, nếu ngồi tiếp, sẽ có 1 trong 2 đứa mình chảy nước mắt. Mình ko ngại chuyện chúng mình chảy nước mắt trước mặt nhau. Chỉ là cả 2 cùng thấy chảy nước mắt khi ngồi trên xe dẫu sao cũng đỡ nhục hơn là chảy nước mắt trước bàn dân thiên hạ đang hóng chuyện trong công viên như thế. Có khi thiên hạ lại cám cảnh, tưởng 2 đứa bỏ nhau, tưởng đứa này đang đòi bỏ đứa kia. Đâu có. Hông có. 2 đứa thương nhau hông biết để đâu cho hết, sao mà bỏ được, phải hông ? Nói phải, nói phải đi ! Hihi.

Trở lại chuyện cái đêm hôm kia, hôm mình mong nách to lên để giấu cái lồng đèn con bướm bằng giấy bóng kính. Lúc ấy chạy qua con đường giăng mắc ánh đèn trắng sáng li ti, tự nhiên mình tưởng tượng ra cái ánh sáng rực rỡ gọi mời của cái đêm cô bé Lọ Lem đi dạ tiệc. Mình nghĩ nếu từ trên 2 hàng cây bên đường rơi xuống đầu mình 3 hạt dẻ, mình sẽ cho Má của mình 1 hạt, còn lại 2 hạt mình cho hết cái người đang chở mình đây nè. Tại vì người ta làm cho mình thương quá à. (Mình ko có bất hiếu đâu. Mình cho Má mình 1 hạt thôi, là tại vì mình biết Ba mình sẽ cho Má thêm 2 hạt của Ba mà. ^.^ )

Chúng mình cứ lăng quăng suốt đêm ngoài đường như thế với cái lồng đèn dưới nách mình. Rồi ngồi lề đường ăn vặt linh tinh. Mình nghi bụng mình sắp to trở lại rồi.

Mình ko có muốn về nhà ngủ đâu. Mình cứ muốn đi mãi đi mãi dưới ánh trăng trong vắt dù chưa kịp tròn như thế. Cứ muốn đi mãi trong cái lạnh heo hút khi đêm về như thế. Bởi vì ngồi phía trước mình là một người mình thương ơi là thương. Bởi vì ở ngay trước ngực mình là hơi ấm của một người mình thương ơi là thương.

Chia tay ở đầu ngõ nhà mình, suýt nữa là mình té bật ngữa rớt xuống xe lăn đùng ra đường khi biết cái lồng đèn con gà làm bằng giấy bóng kính treo phía trước xe ấy là dành cho mình. Trời đất ơi.... hahahah. Có cả nến nữa. T đáng yêu như thế. Hỏi làm sao mình hông thương T ơi là thương cho được, đúng ko, đúg ko ? Nói đúng đi, nói đúng đi ^.^

Hãy Yêu Tôi Bây Giờ

'Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ, đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa đời...' Có chút hơi men từ lúc chiều, nên lúc tối ngồi ăn lẩu với chúng mình, bạn iu  đã hứng lên mà hát như thế. Mình thấy bài hát này đúng, nhưng sến quá. Mình hông thích sến. Mình chỉ thích sến kiểu mình thôi.

Mình thật ko biết tại sao người này thương người kia mà ko chịu nói. Vì họ sợ họ đang nhầm lẫn. Vì họ sợ người kia nhầm lẫn. Hay là họ ko có thương. Hay họ nghĩ họ thương chưa đủ. Hay họ nghĩ người kia thương họ chưa đủ. Hay họ nghĩ để mai mốt nói cũng được. Hay họ nghĩ nói sao bằng hành động. Tại vì họ ko nhớ là cuộc sống của người này người kia là có thể gián đoạn nữa chừng, chưa chắc gì mai còn người đó trên đời để cho họ nói, để nghe họ nói. Tại vì họ muốn làm giống như trong bài hát. Tại vì họ muốn làm giống như trong bài thơ. Như bài thơ này nè. Tức quá vì ko còn nhớ nổi tên tác giả. Bài thơ này mình chịu, vì mình thấy ko có sến như bài hát:

Điều muốn nói suốt đời không chịu nói/ Để hôm nay hạnh phúc bỏ đi rồi/ Điều muốn nói sao ngại gì không nói/ Đến hôm nay có nói cũng muộn rồi.

Mình

12g đêm hôm qua, lúc hồi hộp đợi T nhắn tin đã về đến nhà, mình xách lồng đèn ra treo ngoài ban công phòng ngủ. Mình biết bác hàng xóm già già bên kia bờ rào tưởng mình bị điên, khi thấy mình mặc đầm ngủ phong phanh, đeo máy ảnh, và bật lửa thắp nến cho cái lồng đèn.

Bác ấy ko biết rằng ngày mai mình ko còn ở SG nữa. Đêm trăng tròn vành vạnh giữa mùa thu là mình sẽ ngồi ngất ngưỡng ngáp vắng ngáp dài trên một chuyến xe đêm, đi đến một nơi mình chưa từng đến, một nơi rất ít người muốn đến. Mình đi 7 ngày rồi mình về. Khi một người ra đi mà để con tim ở lại, thì một ngày với họ dài bét nhất là cũng một trăm năm. Thì mình sẽ xa SG bảy trăm năm đấy. Những bảy trăm năm.

Nên mình phải thắp nến cái lồng đèn của mình thôi. Cho mình một lần được nhìn thấy mùa trăng thu lung linh của riêng mình.

Thursday, 16 September 2010

Fri, Sep. 17, 2010 - Sưởi Ấm Đời Nhau Bằng Những Môi Hôn...

1.

Mùa thu năm trước, còn ở bên kia, ngày nào nghe tin SG có mưa cũng thấy hốt hoảng, vì sợ có người buồn. 

Mùa hè vừa rồi thì chẳng còn cảm giác đó nữa, mỗi lần trời mưa chỉ nguệch tay vạch lên ô cửa sổ đầy bụi bên phải 1 vạch, định đến cuối mùa mưa sẽ tổng kết xem mình đã đi qua tổng cộng bao nhiêu cơn mưa  trong mùa mà lòng trống trơn tan hoang toác hoác như thế.

Hai tuần trước, Ba mở cửa phòng vô tưới cây dùm. Lúc xuống nhà, Ba chửi con gái gì lớn đầu rồi mà ăn ở kỳ quá, sao lau cửa sổ mà lau có một cánh, để cánh còn lại dơ hầy là làm sao ??

Là làm sao ?? Ai dám trả lời là làm sao. Chỉ biết co giò chạy lên phòng. Dấu tích của một mùa hè mưa gió trống trơn tan hoang toác hoác cõi lòng đã biến đâu mất. Đứng ngẩn ngơ nhìn cửa sổ sạch bong. Đứng ngẩn ngơ nhìn cửa sổ trong veo. Ký ức buồn bẩn bụi biến mất tình cờ và đơn giản như thế. Ko dễ dàng, nhưng giản đơn. Giản đơn như lẽ luân hồi của cuộc đời. Có sinh nên có tử, có tử nên có sinh.

2.

Bây giờ, đã lại là mùa thu rồi nhỉ ? Lại thấy hốt hoảng lắm nè, mỗi khi nghe tiếng mưa róc rách bên hiên. Thấy hốt hoảng lắm lắm lắm nè, mỗi khi nghe sấm chớp đì đùng. Thấy hốt hoảng ghê ghê lắm lắm nè, ko cách gì diễn tả nổi, như khi thấy cơn giông kinh khủng chiều nay. Bởi vì lòng đã ko còn trống trải, lòng đã ko còn tan hoang, lòng đã thôi toác hoác. Và lòng lo cho một người khác ngó thấy mưa lại tức cảnh sinh tình buồn bã. Lo ghê lắm. Đến mức đang giận trong lòng mà cũng thấy nguôi ngay lập tức. Để an ủi. Để vỗ về.

Ôi mình ko có bị tự kỷ, mình chỉ mắc bệnh tâm thần.

Tâm thần gặp tự kỷ, bấn loạn những cơn mưa.

Mình biết phải làm sao ?

3.

Đành phải lặp lại lần nữa, rằng là mình thấy tuyệt vọng ghê lắm. Có lẽ nào sâu thẳm trong lòng người lại có nhiều lỗ đen hơn hẳn vũ trụ như thế ? Mình đứng bất lực nhìn sự vật liên hồi luân chuyển từ lỗ đen này sang lỗ đen kia, ko trật tự, ko giờ giấc, ko một chút ngăn nắp. Hoàn toàn phi logic.

Hai bàn tay mình vụng về, ko cách nào sắp đặt.

Trái tim mình cũng vụng về. Nên rất nhiều khi mình muốn khóc.

Mình biết phải làm sao ?

4.

Nhiều người nói quá, nên mình bắt đầu tin mình khó tính. Nhiều người nói quá, thành ra mình bắt đầu tin mình khó chịu.

Mình cũng tự biết rất nhiều khi mình vô lý nữa.

Mình cũng tự biết mình giỏi nói thương yêu bằng cái miệng thôi à.

Người ta ngồi chờ 'sao băng' mà mình còn ko biết.

Người ta thèm ăn mì mà mình còn ko hay.

Mình ko giống bà tiên chút nào. Mình giống phù thủy.

Nhưng tại ai mà mình thành phù thủy ?

Mình thấy, mình khó tính, khó chịu, nói mà ko làm, vô tình, vô lý...  một cách hoàn toàn  hợp lý đó chứ.

Ai biểu thiên hạ tỏ vẻ dửng dưng !

Ai biểu thiên hạ cố tình dửng dưng !

Mình xì tú bịt thiệt. Nên mình ko phân biệt được đó là thiên hạ thật hay thiên hạ giả vờ.

Mình biết phải làm sao ?

5.

Dạo này mình nhắn tin nhiều quá. Mình nhìn tổng số lượng tin nhắn nhận được lưu trong điện thoại mà mình hết cả hồn. Ấy còn may là phần tin cũ gửi đi tự động bị xóa mất, vì bị mặc định ở số 999, chứ nếu được để tự do, mình tin là nhìn số lượng của nó, hồn mình ko có nẻo về.

Dạo này, mỗi ngày mình gửi đi 1 triệu tin nhắn. Và nhận lại được 9 trăm 9 mươi 9 ngàn 9 trăm 9 mươi 9 tin. Ấy là tại vì người ta hay ngủ quên vào cuối trận. Chứ nếu người ta lúc nào cũng tỉnh như sáo như mình, chắc mình cũng nhận được 1 triệu tin nhắn chứ hổng thua.

Nãy giờ mình đùa đấy. Sao mà gửi đc nhiều tin như thế chứ. Giả sử có gửi được thì cũng ko điên mà gửi nhiều như vậy. Mình chỉ tâm thần thôi, hông có điên ! Còn người ta cũng chỉ bị tự kỷ thôi, hông có điên ! Thật ra, mỗi ngày mình chỉ gửi đi có 8 nghìn tin nhắn à, và mình nhận được 7 nghìn 9 trăm 9 mươi 9 tin. Ấy là tại vì người ta hay ngủ quên vào cuối trận. Chứ nếu người ta lúc nào cũng tỉnh như sáo như mình, chắc mình cũng nhận được 8 nghìn tin nhắn chứ hổng thua.

8 nghìn tin nhắn của mình bắn ra mỗi ngày, ko biết có tin nào sượt qua được cọng lông tơ nào của người ta hông. Chứ 7 nghìn 9 trăm 9 mươi 9 tin nhắn mình bị bắn lại mỗi ngày kia, ngày nào cũng có vài cái làm tim mình nhói lên.

Ko phải nhói lên vì đau đớn. Ko phải nhói lên vì hận thù.

Mà là cái kiểu nhói lên vì yêu thương ấy. Mà là cái kiểu nhói lên vì thương yêu ấy. Rất, rất !

Đôi khi nhói mạnh đến mức mình muốn lăn đùng ra ngất.

Mình biết phải làm sao ?

6.

Lúc nãy mình bày đặt trích thơ Xuân Quỳnh nữa, haha, mình trả lời bằng thơ Xuân Quỳnh, haha... 'Em cũng không biết nữa, khi nào ta yêu nhau...' Trời ơi, trả lời xong rồi thì mình mới thấy ngượng. Mình cũng biết ngượng muh. Già cách mấy cũng vẫn biết ngượng muh. Dù ngượng một cách chậm chạp.

Tại vì mình chỉ biết chắc là E72 thương 6300 mà thôi.

Còn ngược lại thế nào thì mình ko biết. Ko phải giả vờ ko biết.

Liệu mình có nên hỏi tiếp, rằng mình biết phải làm sao ?

****

Cả tuần nay mất ngủ. Vì trời có lúc nóng, vì trời có lúc lạnh. Người cũng vậy. Lòng người cũng vậy.

 

Sunday, 12 September 2010

Mon, Sep. 13, 2010 - Ngõ Vắng Xôn Xao

 

1.

Mình cũng đâu phải tham ăn lắm, cũng hông phải dạng lúc nào cũng thèm ăn, càng hông phải dạng bị Má bỏ bê ko cho ăn uống. Vậy mà đầu tuần được T nấu cho 1 bữa ăn, giữa tuần được T tặng cho 2 bịch chè, cũng đã thấy lòng như đôi mắt chó con, ươn ướt biết ơn khi được chủ vỗ về...

Ko hiểu đâu ra cái cảm giác thèm được dòm mặt T kinh khủng dù mới cùng ăn trưa cách đó vài giờ, và T đã chạy tới ngay sau đó, trong một buổi tối giữa tuần mưa rơi đủ ướt đầu. Chỉ có vài ba phút thì nên dòm vào đâu để lưu nhớ nhỉ ? Có một khoảnh khắc ánh mắt ấy thật khó quên...

2. 

Khi ta ko tìm kiếm, mọi thứ cứ sờ sờ trước mắt. Khi ta cần, cần ơi là cần, lại rủ nhau mất biệt. Chạy xe lòng vòng suốt 2 tiếng đồng hồ giữa trưa nắng như đổ lửa, tìm đỏ mắt, hỏi mỏi miệng, nơi nào cũng bảo ko có. Ấy vậy mà khi buông lời tuyệt vọng cuối cùng ở cái quán vắng vắng buồn hiu bên đường, nơi xe cộ cứ ào ào chạy qua ko ai thèm dừng chân lại, thì lại nhận được cái gật đầu đáng iu vô cùng cực. Hình như cũng đã đến lúc Ông Trời thấy xót thương mình.

Cũng hơn một năm rồi đã ko chạy xe giữa trời nắng đổ lửa như thế. Vì ko còn động cơ nào. Bây giờ, mọi thứ như sống lại. Nắng mưa ko còn bao nhiêu ý nghĩa.  Vì có những thiếu hụt cần được yêu thương đong lại cho đầy. Có những vết thương cần được ân cần xoa dịu. Có những nụ cười cần được vỗ về để nở mãi trên môi. Chỉ là, biết vậy mà có làm được/ được làm hay ko.

3. 

Có phải mình sinh ra đời đã được trọn vẹn tình cảm của một gia đình đầy đủ, nên dù cố hết sức vẫn ko thể theo sát để hiểu kịp bắt kịp cái cảm giác lên xuống rối bời hụt hẫng tủi thân của một người thiếu thốn điều đó ? T khi ở bên cạnh mình là một T khác. T khi về căn nhà trống trãi với ngỗn ngang và đau đáu nỗi nhớ thương, lại là một T hoàn toàn khác hẳn.  Và T ko thể nào biết, rằng điều đó làm  mình đã tuyệt vọng đến thế nào. Thế nên T đã không hiểu, và không thõa mãn khi dụ được mình tiết lộ điều ''bí mật của trái tim''... Có những điều hết sức khó tin, nhưng lại thật đến độ thiệt thà... Thế nên nó mới là bí mật của trái tim, T biết ko ?

Ko đúng đâu cái câu '' Không ai cho không mình cái gì'... Vì có chứ ! Vẫn có những người luôn muốn mang đến cho mình những tốt đẹp, những yêu thương. Chỉ là mình có gặp trúng được người đó hay ko thôi.

4. 

Dặn mình khi nào về thì nhắn tin cho biết để đấm lưng cho mình. Đọc tin nhắn đó, chỉ biết mỉm cười, chứ chẳng trông đợi gì nhiều. Những hỗn loạn trong lòng T cả tuần nay đã làm mình biết cái gì là cái T đang cần, và cái gì là cái đang tìm đến nơi T ko đúng lúc.

Kết quả là T đã ngủ mất, hay là một điều gì đó tương tự, ngay khi mình còn chưa kịp tắm xong.

Khi nãy, ở ngã tư đó, lúc chiếc taxi mất dạy kia va vô thân xe mình, nếu mình giữ tay lái ko vững thì sao ? Thì T sẽ mãi ko có cơ hội biết, rằng mình đã dặn lòng không trông đợi gì.

Ấm áp, khi nào cần ?

5. 

Ôm cái ''báu vật'' tìm được sau 2 tiếng lang thang dưới nắng, đứng trước một ngôi nhà khóa trái 2 lần cửa, ko biết sẽ phải đi về đâu, mãi mãi là một trãi nghiệm khó quên. Rất khó quên.

Sao hôm ấy 2 ta lại mạnh ai nấy lang thang bất định trên đường nắng ? Sao ko tìm về một chổ để nương tựa vào nhau ? Cánh cổng nhà là để mở ra chứ ko phải để khép lại. Người thương mình ko phải là người có ý định ăn trộm mình. Người ta chỉ muốn được ăn mì gói thôi.

Đó là một con đường nhỏ, chứ ko phải con ngõ. Xe gắn máy hôm ấy vẫn ồn ã xuôi ngược từ hai hướng, chứ ko vắng.

Nhưng vẫn nghe xôn xao. Vẫn nghe rõ tiếng xôn xao. Rất xôn xao.

Có lẽ, ngõ vắng nằm ngay ở trong lòng...

Thursday, 26 August 2010

Thu, Aug. 26, 2010 - Đèn Xanh Đèn Đỏ Đèn Vàng

 

1.

Em phục vụ, da trắng như trứng gà vườn mới bóc, len vào cái góc hẹp nơi tôi ngồi, dẹp ly Mai Tai đã cạn, miệng cười tươi rói hỏi tôi muốn uống thêm gì nữa ko. Đang bận trả lời tin nhắn, nên tôi chỉ lúng búng mấy chữ trong cổ họng. Anh bartender phía sau quầy cho đá, rum, lime juice vào máy xay, loay hoay thêm 1 lúc rồi đẩy đến chổ tôi ly frozen daiquiri hồng hồng màu dâu tây lạnh buốt. 

Vắng khách, em phục vụ đứng loắng quắng ngó ban nhạc, cười với anh tóc xù chơi guitar bass, rồi xoay sang hỏi sao hôm nay tôi đi một mình. Tôi trả lời rằng các bạn tôi chán Marcel rồi. 'Haha, vậy sao chị chưa chán ?'... 'Vì Marcel cười đẹp'.. 'Cũng có những ngày anh ấy ko cười'...'Thì những ngày đó Marcel hát rất hay'... 'Sao chị ko ngồi gần chổ ban nhạc hơn, hôm nào đông khách thì ko nói gì, hôm vắng khách chỉ cũng cứ len vô chổ này ?'...'Nếu ngồi gần quá thì chỉ thấy mỗi nụ cười'...'Ơ, hihi, thì chị đến đây vì nụ cười đó mà'...'Nhìn thấy luôn mấy cái lổn nhổn xung quanh thì nụ cười đó càng đẹp hơn'...'Haha, cái gì chị cũng nói được'...'Nói là dễ nhất rồi còn gì, hehe...'. Anh bartender với hai hàng chân mày xâm đậm nét nhe răng cười khi nghe (lén) mẫu đối thoại.  

Phía bên kia quầy bar, ban nhạc vẫn say sưa hát, 1 bài tình bất hủ của Gun 'N 'Rose ...I know that you can love me... When there's no one left to blame... So never mind the darkness... We still can find a way... 'Cause nothing lasts forever... Even cold November rain...

Tôi nghe tim mình nhớ K. dù cơn mưa tháng Mười Một còn rất lâu mới tới... 

2.

An là tên của em phục vụ. An 24t. Ban ngày làm tiếp tân ở ks Park H., buổi tối làm thêm ở quán bar này. Cuối tuần làm cho 1 đại lý vé máy bay. Tôi hỏi An một câu mà tôi tin rằng có 1 tỷ ng trên quả đất này hỏi nhau, rằng làm nhiều thế tiền cất đâu cho hết. An cười rằng chỉ sợ ko có tiền để cất mà thôi, chứ nhà em trống hoác, thiếu gì chổ nên chưa bao giờ lo. Tôi hỏi tiếp một câu mà tôi tin rằng có nữa tỷ ng trên quả đất này hỏi nhau, rằng làm thế thì thời gian đâu mà sa đọa. An cười rằng chỉ sợ ko đủ tiền và đủ chổ để cho em sa đọa mà thôi. Tôi cười, nhưng ko kết luận kiểu than thở rằng sao cái gì em cũng nói được. Bởi vì tôi biết, nói là việc dễ nhất trên đời. Tôi chỉ đoán rằng An ko cần ngủ. Tuổi xuân phơi phới hiện rõ lên gương mặt tươi đầy, hiện rõ trong dáng đi em thoăn thoát. Tôi chưa bao giờ thấy em ngáp, như tôi vẫn hay từng. Ngay cả khi giữa những bài hát, Marcel thỉnh thoảng hướng ánh mắt về tôi và nhoẻn miệng cười, tôi vẫn ko sao ngăn được cơn ngáp của mình. Tôi chỉ trìu mến cười  đáp lại sau khi che miệng ngáp xong.  

Quán bar nhỏ, nằm trên 1 con đường nhỏ, vắng, và tối. Cạnh bên quán bar là 1 ks nhỏ, nhưng sáng lòa. Tôi rất thường đến quán bar này. Đầu tuần cũng có, giữa tuần cũng có, thường nhất là những ngày cuối tuần. Nhưng nếu có hôm nào đó cái ks sáng lòa vì lý do gì đó tắt mất đèn, tôi tin rằng tôi sẽ đi huốt qua mất cái quán bar này. Nghĩa là, để tìm ra nó, tôi phải quay ngược trở lại. Có thể là phải quay tới, quay lui dăm ba lần. Ko phải chỉ mỗi quán bar nơi có giọng hát và nụ cười tôi yêu thích, mà tất cả những gì tôi yêu thích trong đời dường như tôi luôn ko dễ dàng nhìn thấy hay tìm ra...

Tôi biết đến nơi này vì 1 lý do rất tình cờ, đến độ vặt vãnh và vô duyên. Có 1 ng bạn trong friend list FB của tôi được tag 1 tấm ảnh. Tấm ảnh đó chụp bạn ấy vít cổ người yêu cười toe toét giữa đám bạn trong 1 quán bar. Nét hạnh phúc lấp lánh trong tấm ảnh. Tôi click vào ảnh, và đường link dẫn tôi đến FB của quán. Tôi click vào ảnh tiếp theo trong đó thì 1 vòm ngực rắn chắc khỏe mạnh nhảy xổ ra. Chính xác là 1 vòm ngực nở phập phồng lấm tấm những giọt mồ hôi. Tôi nhìn thấy tên ng được tag trong tấm ảnh là Marcel. Marcel mặc áo sơ mi đỏ, mở 3 cái khuy ngực, ôm cây guitar thùng. Sau khi nhìn ngực, tôi nhìn lên phía trên, và tôi bắt gặp nụ cười. Nụ cười rộng, sáng, trên khuôn mặt rám nắng, với cái sóng mũi cao thanh tú, và một-ánh-mắt-không-thông-thường. Đến bây giờ tôi vẫn ko định nghĩa được cái sự không-thông-thường đó chính xác là gì. Chỉ cảm nhận được là rất không thông thường. Ở mặt nào đó, có thể nói dứt khoát là hơn hẳn từ đặc biệt. Bỗng nhiên mà tôi quyết định rằng Marcel hẳn là phải hát rất hay. Và từ đó về sau tôi hay đến quán.

Ở đó, tôi biết An. Vì An hay cười. An cười với tất cả khách đến quán, ko chỉ với riêng tôi. Nhưng tôi chưa hiểu vì sao An chịu khó nói chuyện với tôi. Có lẽ hành vi tôi bất thường. Có lẽ tôi hay chọn cái góc bất đắc dĩ lắm ngta mới ngồi. Cái góc ngay đầu quầy bar, chổ tiếp nối với tường. Ngay trên mặt quầy bar chổ tiếp nối với tường đó chủ quán đặt ông địa quanh năm toe toét cười. Tro tàn rơi từ nhang lúc nào cũng vương vãi xung quanh, đôi khi làm lấm lem cái khuỷu tay áo len mỏng tôi hay mặc. Nhưng ko sao, dơ thì giặt. Tôi cứ thích ngồi trên cái ghế gỗ cao ngay góc đó. Vì nơi đó tôi dễ quan sát nụ cười nổi bật giữa lổn nhổn xung quanh, và nơi đó tôi dễ dàng cuối người trốn khi lão chủ quán người Maroc giương mấy chụp ảnh để quẳng lên FB.

Rồi sau An, tôi nói chuyện với người khác. Tôi nói chuyện với Marcel. Đó là những đêm quán vắng, khi cả quán bar chỉ có tôi và vài ng bạn của mình. Các bạn tôi thường đọc 1 vài tạp chí hoặc xoay sang tán phét với nhau trong thời gian tôi tán phét với Marcel. Marcel thua tôi dăm ba tuổi. Tôi ko muốn nhắc ra chính xác là thua bao nhiêu. Vì đó là một sự thật mà đối với tôi thật khó chấp nhận. Cha là người Philipin. Mẹ là người Mỹ gốc Scotland. Marcel thừa hưởng nước da nâu của cha và cái sóng mũi thanh tú của mẹ. Ấy là tôi đoán thế. Còn ánh mắt và nụ cười, tôi ko xác định là thừa hưởng từ ai. Marcel là thành viên của 1 nhóm nhạc mang cái tên đượm mùi phản chiến Pigeons on The Roof  từ thời học đại học ở Fullerton, California. Có 3 năm làm việc cho bộ phận IT của hãng máy bay Lockheed... 2 năm trước cậu bị cuốn vào làn sóng thất nghiệp khi kinh tế nước Mỹ suy thoái. Cũng 2 năm trước, mẹ cậu nhận nhiệm vụ tại lsq Mỹ thành phố này. Và cuối cùng, cậu đến đây. Và cuối cùng, cậu tìm thấy mình ở quán bar này mỗi đầu và cuối tuần, từ lời giới thiệu của 1 đồng nghiệp của mẹ với chủ quán. Marcel bảo rằng sẽ trở lại Mỹ khi nào mẹ cậu hết nhiệm kỳ.

Tôi bảo với Marcel rằng đã có 3 năm trời, để đi đến thành phố cậu học tôi thường lấy tuyến xe 37. Marcel ồ lên mừng rỡ như lâu ngày gặp đồng hương. Tôi cũng thấy khóe mắt mình cay cay. Tôi nhớ những buổi sáng rất sớm trời âm u đầy mây xám, sau khi xuống tuyến xe 56, tiếp tục đợi tuyến xe 37 ở ngã tư Euclide và Chapman, vừa nhảy lò cò vừa áp 2 bàn tay vào gáy để bớt rét, tôi đã nhớ Sài Gòn và những gì thuộc về nó quay quắt đến thế nào... Marcel nhìn tôi và cười bằng mắt. Tôi kể lại những câu chuyện lụn vụn của tôi cũng bằng ánh mắt của chính mình... Có rất nhiều thứ liên quan đến nước Mỹ mà tôi ko thể nào quên. Tôi nhớ gia đình có anh chị và mấy đứa cháu nghịch ngợm. Tôi nhớ bạn bè trắng bạn bè đen bạn bè vàng. Tôi nhớ cái bếp to đùng sáng loáng của khoa tôi học, nơi tôi từng trãi qua buổi sáng mùng 1 Tết với đứa bạn Thái và đứa bạn Hàn Quốc, nơi tôi cắn miếng bánh pizza mà ngậm ngùi nhớ lời mẹ dặn miếng ăn đầu tiên ngày đầu năm phải là miếng thịt gà. Tôi nhớ thư viện trường sáng đèn đến tận đêm, với những kệ gỗ khổng lồ ăm ắp sách, nơi tôi góp nhặt và nuôi nấng một giấc mộng chỉ có thể gọi là bé xíu bé xiu. Tôi nhớ những chuyến đi từ bờ Tây sang bờ Đông nước Mỹ; nhớ màu hoa anh đào hồng rực ấm áp dọc bờ sông Potomac ở thủ đô Washington; nhớ màu xanh thẫm ko vương mây trắng trên bầu trời Los Angeles. Và, tôi nhớ những ngày nhớ. Và, tôi nhớ cả những nỗi nhớ...

Cũng đến lúc Marcel phải quay lại với công việc của mình, cậu nói muốn hát tặng tôi một bài tôi tùy chọn. Tôi hỏi cậu có thể hát Sunrise Sunset  ko. Marcel nháy mắt cười, nói là thậm chí còn biết tôi muốn version nào nữa kia, rồi trở về cái bục gỗ nhỏ, vị trí hàng đêm của cậu, phía bên kia quầy bar.

Is this the little girl I carried... is this the little boy at play? ...I don't remember growing older when did they?...  When did she get to be a beauty... when did he grow to be so tall?...Wasn't it yesterday when they were small?

Giọng hát Marcel mộc mạc, miên man... Điệu đàn Marcel dịu dàng, tha thiết... Tôi thấy mình đi tới đi lui trên con đường dài ngút ngát... từ lúc còn bé con ngơ ngác mở to mắt đặt bước chân đầu tiên vào sân trường mẫu giáo Regina Parcis có cái bập bênh gỗ nữa đỏ nữa vàng... đến bây giờ ngáp vắng ngáp dài trong một quán bar trên một con đường tối, rất hiếm hoi người qua lại... Một đoạn đường dài với quá nhiều cuộc bể dâu... Sau này, cũng một buổi tối cuối mùa hè như thế, liệu tôi sẽ lại tìm thấy mình ở đâu ?

Sunrise, sunset... Swiftly fly the years... One season following another...laiden with happiness and tears...

3.

Gió thổi mạnh. Những giọt mưa bị quất lốp bốp bên ngoài khung kính rồi thành những dòng ngoằn ngoèo trượt dài, làm nhòa đi ngọn cao áp vàng nơi vỉa hè.

Khi ly daiquiri gần cạn đáy, Marcel buông đàn, đến quầy ngồi lên cái ghế trống bên cạnh tôi. Cậu hỏi cậu có thể đốt thuốc được ko. Tôi dấu tiếng thở dài, nói dĩ nhiên. Marcel xài diêm quẹt và hút một thứ thuốc tôi ko rõ hiệu, có cái bao bì vuông vuông bé bé như kiểu hộp bao cao su thường thấy trên các quầy trong siêu thị. Tôi nghĩ rằng loại thuốc ấy là cho phụ nữ, vì mùi khói thuốc nghe the the dìu dịu, nghe rất mong manh. Marcel nói bình thường ít khi thấy tôi đến ngày này. Tôi bảo tôi từ phòng tập ra, và bỗng nhiên thấy thật khát, cảm thấy thèm 1 thứ gì thật lạnh thật cay, nên tôi đến. Marcel nói hình như đây là lần đầu tiên tôi đến đây 1 mình. Tôi bảo sắp tới chắc sẽ thường, vì bạn bè tôi họ ngấy chổ này rồi. Vả lại, họ thật ra là thích nhạc máy hơn, họ thích đèn màu, và họ thích đông người hơn. Marcel cười, ánh mắt trong veo, nụ cười trong veo. Tôi cảm giác mình có thể bơi xuyên qua cái trong veo mênh mang đó của cậu, để trở về thời thơ ngây của rất nhiều năm trước, mà ko bị vấp váp gì.

Khói thuốc nhè nhẹ lấn quấn trước mặt, làm tôi chợt nhớ tới giấc mơ đêm qua. Tôi thấy mình ở tầng 2 trong một ngôi nhà. Cửa sổ mở rộng. Có 1 chiếc máy bay trắng/đỏ vụt lên không trung, rồi ngay tiếp theo đó là 1 cột khói đen khổng lồ phụt ra phía đuôi chiếc máy bay đó. Màu trắng/đỏ và  màu đen nổi bật trên nền trời xanh ngăn ngắt. Tôi nhớ cột khói vút lên cao cao lắm, còn chiếc máy bay thì đâm sang ngang rồi bổ nhào, chầm chậm rơi như 1 đoạn phim tư liệu đươc chiếu chậm. Cảnh tượng lạ lùng và kỳ vĩ. Tôi chạy ra ban công ngó xuống thấy đám đông nháo nhào bỏ chạy. Một người đàn ông ngồi trên 1 chiếc 68 màu đen từ xa phóng tới, bị cánh máy bay vướng vào đầu, ông ta và chiếc xe loạng choạng văng ra một khoảng xa rồi ... chạy tiếp. Đám đông phía dưới nhòa đi, bé lại chỉ còn những chấm đen li ti nháo nhào như 1 đàn kiến vỡ tổ. Và tôi tự tỉnh dậy, ko bằng 1 cú hích nào. Chỉ là tự ngồi dậy, thế thôi. 

Marcel cười, bảo rằng khó hình dung một người như tôi lại có 1 giấc mơ như vậy. Tôi cười lại, sau khi dơ tay che miệng ngáp, rằng tôi ko rõ là cuộc sống mỗi ngày của một người có ảnh hưởng đến giấc mơ của họ ko. Nếu có, chắc tôi đang sống 1 cuộc đời khác, ko phải là của tôi. Marcel cười to hơn nữa. Rồi bỗng nhiên hỏi tôi rằng trong số những ng từng đi qua đời tôi, tôi yêu ai nhất. Tôi thấy mình có 1 thoáng nhíu mày, kiểu như suy nghĩ, rồi tôi kết luận là có nghĩa gì nữa đâu, đã đi qua đời tôi, có nghĩa là đã qua rồi, ko phải là hiện tại. Tôi chỉ quan tâm đến hiện tại. Tôi trả lời Marcel rằng yêu thì ko có nhất hay nhì. Yêu, là ngay tại thời điểm đó chỉ có một mà thôi. Vấn đề là yêu hay ko yêu. Marcel hỏi lại vậy thì tôi đang yêu hay ko yêu ? Tôi ngập ngừng hỏi lại cậu, giữa 1 người mà suy nghĩ về họ khiến cậu lơ ngơ vượt xe qua ngã tư khi đèn đang báo đỏ, với 1 người mà suy nghĩ về họ khiến cậu lơ ngơ dừng xe ngay ngã tư khi đèn đang ở màu xanh, thì nghĩa là cậu đang yêu ai ? Marcel cười hỏi tôi rằng tôi có tình yêu nào đơn giản hơn ko, kiểu yêu thì nói là yêu ấy. Tôi cười, uống nốt phần cocktail còn lại trong ly, rồi bảo ko có. Marcel bảo tuần rồi cậu có đi xem phim SATCT3. Cậu bảo cậu muốn hát trong đám cưới của tôi cái bài hát ấy, như trong phim ấy. Bài hát Sunrise Sunset mà cậu đã hát tặng tôi nhiều tuần trước. Tôi mỉm cười, bụng nhớ rằng, hình như tôi chưa từng có tình yêu nào đơn giản để có thể nghĩ đến được cái ngày tử tế ấy...

Câu chuyện dở dang khi có 1 đám khách trung niên nước ngoài đi vào, có trắng, có vàng, có cả nâu nâu. Họ mỉm cười thân thiện và hỏi cái bàn trống bên cạnh. Tôi gật đầu bâng quơ. Marcel thì thầm vào tai tôi 'make everything as simple as possible, but... not simpler' trước khi quay về bục gỗ, ôm đàn.  Có ai đó đề nghị I'm Yours. Marcel cười. Tôi thấy mình cũng thoáng cười. Tôi đã nhớ câu Marcel vừa thì thầm là của ai. Nghe nồng nàn mùi xì gà tỏa ra từ đám khách thân thiện mới vào, cảm thấy dễ chịu.

So I won't hesitate no more... no more... It cannot wait I'm sure...There's no need to complicate.. Our time is short...This is our fate, I'm yours..

Tôi vẫy tay chào Marcel, và nhận lại 1 nụ cười từ đôi mắt ko thông thường. An gọi cho tôi chiếc taxi. Loại taxi vàng với nhiều con số 1 bên thành xe, thường ngày hay đậu trước quán. Có hôm đậu nhiều đến mức tôi tưởng mình lại lạc về New York, nơi 3 năm trước, khi tôi rời đi, P. đã tặng cho tôi cái magnet dán tủ lạnh in hình chiếc taxi vàng như 1 biểu tượng đặc trưng nhất của thành phố.

Đt rung. Là tin nhắn của K. K bảo mới đi 1 ngày mà sao nhớ SG quá, vừa nhờ ks đổi vé máy bay, bất kỳ chuyến nào sớm nhất sau buổi làm việc sáng mai.

Khuya, các ngã ba, ngã tư đều chuyển sang chế độ đèn vàng... Tôi đang ngồi trên 1 chiếc xe ko phải do tôi lái... Cứ thế tôi thấy mình bình thản trôi mãi... trôi mãi... ko phải vượt, cũng ko phải dừng lại ở bất cứ ngã đường nào...

Tôi bấm đt. Thì thầm với K. rằng tôi cũng rất mong K. có mặt ở SG chiều mai để tôi rủ đi ăn lẩu cá kèo, nhưng thôi, ráng đợi đến tối lấy tàu lửa mà về, vì đêm qua tôi mơ thấy 1 chiếc máy bay to màu trắng/ đỏ rơi xuống đụng đầu 1 ông đi xe 68.

Và tôi nghe tiếng K. bật cười, rất khẽ, phía bên kia...

***

Chú thích: Đây ko phải truyện. Đây chỉ là những chi tiết có thật, trong cuộc sống thật, của một người rất thật, là mình. Các chi tiết thật được xếp 1 cách nháo nhào và hỗn loạn về thời gian, ko gian, địa điểm, lẫn giới tính kiểu râu ông nọ cắm cầm bà kia... để thành 1 sự thật ko tuyệt đối khác, mà người ta gọi là câu chuyện, chứ ko phải là truyện. Một câu chuyện ko có cốt 'chuyện', nên chỉ có thể gọi là những câu chữ.

  • Những câu chữ này dành tặng cho các tình yêu của mình, những người trong friendlist thường xuyên vào FB mình để like và comment ko mệt mỏi.
  • Những câu chữ này cũng dành tặng cho các tình yêu của mình, những ng trong friendlist thường xuyên vào FB mình nhưng ko để lại dấu vết.
  • Những câu chữ này cũng có thể dành tặng cho những ai ko trong friendlist của mình (nhưng vẫn thường xuyên lén lút vào xem cũng ko mệt mỏi và ko để lại dấu vết) nếu muốn được tặng, hihi...

Tổng cộng 3,93 words. Định edit bớt lại nhưng thoai kệ. Nhiều vậy nên phải đợi đến cuối tuần mới dám post nà, haha...

 

Sunday, 22 August 2010

Sun, Aug. 22, 2010 - Zú, Muối, Biến Thái, Nhan Sắc & Điều Ko Thể Quyết Định...

1.

Xem lại phần calendar trong điện thoại, đếm được từ đầu năm đến giờ mình ra rạp coi tổng cộng 10 bộ phim. Trời ơi thật là 1 kỷ lục đáng ghi nhận. Đáng ghi nhận nhất là mình chỉ phải trả tiền vé 3 lần, trong đó có hết 2 lần phải trả là vì mình đi coi phim hoạt hình với các siêu nhân bé bỏng trong nhà, mà các siêu nhân bé bỏng thì hông bao giờ có tiền.

Lần hoạt hình thứ nhất là Toy Story 3. Lần đó đi với 5 siêu nhân, và T. Có T, mọi thứ ổn thỏa cả, ko có gì đáng bàn. Các siêu nhân đều iu quý T vì T thích chơi với con nít, ngưỡng mộ T vì T biết xếp sao may mắn, thiên nga, với lại tàu bay. Khi coi phim, thắc mắc gì cũng vói sang hỏi T, mắc đái cũng kêu T. T trả lời tất, dẫn đi đái tất. T đáng iu vô cùng. Nhiệm vụ của mình chỉ đơn giản là ngồi đó, vừa len lén ăn bớt popcorn và uống bớt Coke vì sợ các siêu nhân bị bịnh béo phì (béo phì thì hông thể bay bổng), vừa hoang mang vì hông biết bọn siêu nhân bé xíu này hiểu được bao nhiêu phần trăm tính nhân văn vô cùng cực của bộ phim làm người lớn cũng phải vừa bốc popcorn vừa ngậm ngùi nhớ về thời con trẻ như thế này.

Lần hoạt hình thứ hai là Despecable Man. Trưa thứ Hai, nên chỉ có mỗi mình mình với 3 siêu nhân. Jilo 7 tuổi, Bol 6 tuổi & Barby 5 tuổi. Dắt díu nhau trong bóng tối vì vô trễ 10p, cuối cùng cũng yên vị đâu vào đấy. Jilo và Bol ngồi bên trái, Barbie ngồi bên phải. Barbie bé như cái kẹp tóc, thắt 2 bím 2 bên, mắt tròn xoe long lanh nhìn chú Gru trên màn ảnh. 'Con uống nước giờ chưa ? '... 'Dạ, uống'.... Mở nắp lon Twister, cắm cái ống hút, dúi tận tay Barbie...' nè, con cẩn thận, coi chừng nước đổ xuống đùi là rít lắm nha hông'... 'Dạ, hông đổ'... Một giây sau đó, mình ước gì mình chưa từng dặn dò... Má Thỉ ơi, đổ rồi... Thò tay xuống đùi, trời đất ơi, ướt sủng 2 ống quần đùi. Nghiến răng kèn kẹt, mình rít lên... 'mới vừa dặn làm sao ????'... Tiếng rít ko có giá trị gì cả, vì đôi mắt kia ko thèm chớp cũng ko có ý định rời màn hình. Lúi húi 1 lúc thì 2 cái ống quần bé xíu đó cũng tạm khô và hết rít, mình đảo sang trái rồi sang phải... 'ai đái hông ?'... Lời chào mời hông có tí hấp dẫn, nên hông có tiếng trả lời, mình thở phào nhẹ nhõm, ngã lưng vào ghế và nhanh chóng... ngủ gục. Đoán chừng lơ mơ chưa được 3p, thấy bàn tay mát lạnh bé xiu bấu lấy cánh tay phải mình lay mạnh...'má Thỉ, dzú hả ?' ... Giật mình nhỏm dậy ngó quanh...' dzú gì con, đâu ?' ...'Kìa, đó là 2 cái dzú hả?'... Ngó lên thì màn hình vừa chuyển qua cảnh khác, chẳng thấy gì dzú cả...' Ừ, dzú đó, coi tiếp đi con'... Ủa sao có dzú trong phim này cà? Mình ước gì mình đừng ngủ quên... Dzú ai thế nhỉ ??

Trên đường về, bày đặt hỏi han....'tụi con coi hiểu gì hông dzạ?'... 'Dạ, hiiiiiiiiểu'... 'Nghe tiếng hay đọc phụ đề ?'... 'Dạ, nghe tiếng, đọc hông kịp'... Chài, giỏi quá hà... 'Tụi con thích hông ?'... Jilo hồn nhiên... 'Dạ thích, mà phim này ngắn quá ha Bol ha'.... 'Ủa ngắn là sao ?', mình thắc mắc... 'Dạ hồi con đi coi Transformer con ăn hết popcorn của con, uống hết lon nước của con, rồi con ăn qua popcorn của Bol thì phim mới hết, còn phim này con chưa ăn hết, uống cũng chưa hết'... Chài ai, Transformer là phim của trẻ con sao ta ? 'Transformer là hoạt hình hả, hay hông ?'...' Dạ phim người đóng, tụi con hông hiểu, mà hihi dzui lắm trong phim ngta hun nhau quá chời luôn Bol ha'... 'Hả, ai dẫn đi coi ?' ...' Dạ, ba anh Bel'....' Sao ba anh Bel dẫn đi coi phim ngừi lớn ???.'.. 'Dạ tại vô rạp mà trễ xuất phim con nít..hihi coi hun cũng dzui lắm má Thỉ...hông sao đâu má Thỉ...'.....' ?????!!!!!'

2.

Phim Mỹ lúc nào cũng cực hay ở lời thoại. Ko bao giờ thừa, ko bao giờ thiếu, nên chẳng bao giờ phải nghe các nhân vật chính bất thình lình cười hê hê. Chỉ là tốc độ phim luôn nhanh, khán giả nghe mà ko kịp nhớ, nghe ko kịp để mà phân tích, nên dễ bị lost.

Từ đầu đến cuối, Muối gần như luôn giữ ánh mắt sắc lạnh. Ánh mắt đó chỉ ấm lên mỗi khi có tình tiết nào liên quan tới anh chồng nghiên cứu nhện, và có 1 lần trào ra sự uất ức khi nhìn thấy sự tráo trở của ng mà Muối tin cậy. Chính vì điều đó, có 2 cảnh trong phim mà mình điên cuồng thích, vì diễn tiến tâm lý vô cùng hợp lý, đó là cảnh Muối quật chai rượu lên đầu sư phụ, và cảnh Muối nhảy qua lan can để dùng dây xích tay thít chết kẻ tráo trở. Những kẻ sống mà ko thật sự có tình người trong tâm khảm, xứng đáng nhận những cái chết kiểu như dzị. Go kill them ! Hehe... Nhưng, cái mà mình thật sự điên cuồng thích ở đây, chính là sự biến thái của những ng viết kịch bản phim, cả Salt lẫn Inception. Đầu óc người thông thường, ko bao giờ viết được như dzậy (Khùng khùng kiểu QD thì cũng chỉ viết ra được nhảm nhảm kiểu NNHRR mà thui). Những ai từng bị Dan Brown quăng lên quật xuống, chắc sẽ ko gặp nhiều khó khăn để đoán trước được những cái twists trong phim Salt. Nhưng, những tình tiết để dẫn đến những cái twists đó, thì phải biến thái lắm mới sáng tạo ra được. Cụ thể là cảnh Muối dùng dây xích tay và bay ng qua lan can kể trên đó..., rất thông minh, rất tinh tế, rất quả cảm, rất oai hùng, và rất phụ nữ ! Bởi vì đàn ông, nếu đúng là đàn ông, sẽ ko có kiểu báo thù điên loạn như thế đâu. Còn Inception thì thôi rồi, biến thái từ đầu tới cuối... Cứ thấy cái cô gái trong phim xây dựng thành phố trong tầng giấc mơ thứ 2 của cô ấy thì hiểu, tuyết trắng, xe trượt, lựu đạn, tiểu liên, đại liên, hình như có đại bác nữa haha... Gần như những ai xem Salt xong đều thấy thích. Có quá nhiều lý do để ngta ko thể ko thích. Nhưng Inception thì ko. Chỉ có ai thật sự biến thái, thật sự ít nhiều nhìn thấy bản thân mình qua nhiều tầng lớp giấc mơ của các nhân vật, thì xem phim này mới có thể hiểu, và thấy cảm động biết là chừng nào..., dù hôm đó mệt quá mình cũng có ngủ gục mất dăm ba phút.

3.

Nhìn Ngô Bảo Châu nhỏ bé, đứng lọt thỏm giữa những thiên tài thế giới trên bục nhận giải, mà thương. Như 1 ấn dụ, VN ta, tính toàn diện nói chung, về kinh tế lẫn chính trị và nghệ thuật, là 1 hình ảnh kém đẹp tương tự vậy so với phần lớn bạn bè năm châu. Nhưng chính vì vậy, mà thấy Ngô Bảo Châu đẹp. Cái đẹp tỏa rạng rỡ khi trí tuệ của anh đã giúp cho triệu triệu người Việt Nam gỡ lại được chút sĩ diện khi cầm passport xanh lá cây đứng ngơ ngác giữa các sân bay quốc tế.

Trong đêm chung kết cuộc thi HHTG người Việt tối hôm qua, đẹp nhất, theo mình, là các anh Il Divo với version Unbreak My Heart mình thích nhất: Regresa A Mí. Đẹp nhì, theo mình, là bộ đồ màu đen của bạn Thúy 'Hường' Elite. Đẹp ba, mới là bạn Diễm Hương. Bạn í hoa hậu là đúng rồi, tuy trả lời ứng xử hông hay ho gì (vì câu hỏi cũng đâu có hay ho gì), nhưng được cái là mặt mũi sáng tinh tươm, nhìn góc độ nào cũng ko thấy thiếu hụt. Riêng bạn Kiều Khanh thì mình hông hiểu sao mọi ng lại thích thế. Từ đầu đến cuối buổi cứ thấy nhe răng cười như kiểu bị xịt keo. Có 1 khoảnh khắc mình nhận ra bạn ấy muốn ngậm miệng lại 1 chút cho đỡ mõi nhưng miệng đã ko khép lại đc nữa. Nói thật là hơn 20 năm qua, mình chưa từng thấy 1 gương mặt nào đẹp và thần sắc rực rỡ như gương mặt của Hoa Hậu Áo Dài 1989 cả. Nên đến tận bây giờ, định nghĩa về nhan sắc vật lý của mình vẫn luôn là bốn từ... Đỗ Thị Kiều Khanh...

4.

Năm nay sao thời gian trôi nhanh quá. Má bảo là nữa năm bây giờ bằng 1 năm của rất nhiều năm về trước. Nhìn lại, cũng tự thấy mình sống hối hả hơn trước rất nhiều. Và cũng chưa bao giờ thấy cuộc sống của mình lại out of control nhiều như thế. Và cũng chưa bao giờ thấy yêu thương trong lòng lại dâng cao cùng lúc tới mấy ngọn đồi như bây giờ, hihi... Có nhiều lúc chẳng còn biết là đang thật hay mơ nữa... Có khi bây giờ, bắt chước nhân vật Cobb, xoáy 1 con vụ lên bàn, mình cũng sẽ ko quyết định được, là mình muốn nó sẽ dừng lại, hay là cứ xoay mãi... xoay mãi...