Thursday, 23 May 2013

May 23, 2013 - CHÙA NHÀ CÓ BỤT ?


Vừa đọc một cái link trong nhà chú Khắc Duy, có tên Bụt Chùa Nhà Không Thiêng, bác tự nghĩ trong lòng, rằng mình ko nhiều chiện thì ko có được !

Hôm qua bác đi ăn tối với Tục Tưng, nên ko có coi cái show của Nick trên truyền hình, cũng ko có đọc bất cứ bài báo nào nói về cái event của Nick ở VN cả, vì bác đã qua cái thời sử dụng các loại súp gà cho tâm hồn. Bác chỉ biết Nick từ ...hồi bác ở bên Mỹ thì phải. Năm đó trên mạng lan truyền cái clip về Nick, bác có xem và có xúc động, có ngưỡng mộ, có nhìn lại bản thân mình, có tự nhủ phải sống yêu đời lạc quan lên nữa mới xứng làm người đủ tay đủ chân. Với Nick, bác chỉ có vậy thôi.

Nhưng mà đọc bài post của bạn Phan Anh nào đó về Nick thì bác thấy phiền. Thời buổi từ giường ngủ của người này ở Châu Á có thể thọt thẳng qua giường ngủ của người kia tận Châu Mỹ ko cần xin phép, tại vì tụi nó show webcam, mà sao một người chắc là cũng trẻ, chắc là sống bằng nghề viết lách, vẫn còn giữ trong đầu cái tư tưởng cục bộ địa phương như dzầy, hoặc chí ít là cũng tự gán cho người khác cái tư tưởng như dzậy.

Nước ngoài có 1 tỷ người khuyết tật, 1/2 tỷ số đó biết tự vượt khó, 2 con số này bác bịa đặt, nhưng tại sao ko phải tất cả đều được truyền thông đưa lên làm tấm gương như Nick. Nếu có thắc mắc, nên đưa thắc mắc đó lên trước, nó hợp lý hơn là đưa thầy giáo Ký, vận động viên Thu, hiệp sĩ Hùng lên, bởi vì, ko tới lượt !

Nick là người nước nào ko quan trọng, quan trọng là anh ấy nổ lực vượt khó, gương mặt luôn tươi tắn sáng ngời, nụ cười ấm áp, chưa kể phải nói là quá đẹp trai. Điều quan trọng nữa là anh ấy tự tin, có tài diễn thuyết, có đôi mắt biết cười nói lên nhiều thứ lay động lòng người, dù có thể thiệt ra anh ấy chỉ cười thôi chứ ko có ý nói gì. Tất cả những gì toát ra từ anh ấy, chủ đích hay vô tình, đều có sức thuyết phục, đều có khả năng tạo nên ngẫu hứng sống tích cực, ngẫu hứng vươn lên cho tất cả mọi người từ thiếu hụt cho đến vẫn còn đầy đủ chân tay. Anh ấy từ nội dung đến ngoại hình, có đầy đủ tố chất của 1 ngôi sao Hô-li-út, để thu hút người khác, khiến người khác phải hướng về.

Để bạn Phan Anh vừa lòng, dù bác viết cái này ko phải cho chú ấy đọc, bác chỉ lôi tên chú ấy ra để làm paragraph transition mà thoai, thì bác sẽ đề cập một chút xíu đến lý do vì sao hiệp sĩ Hùng, vđv Thu, thầy giáo Ký ko lấy được 32 tỷ đồng từ nhà tài trợ. Những năm tháng trẻ thơ, bác được học được nghe đến thầy giáo Ký như 1 tấm gương vượt khó đáng kính nể đáng kính phục, với ngôn ngữ trịnh trọng thành kính đến mức bác nghĩ nếu con có được gặp thầy ngoài đời, con sợ con nhoẻn miệng cười chào thầy thì con cũng thành bất kính, thưa thầy Ký, ko có mối liên hệ cảm thông vô hình nào được gợi lên hết, thầy Ký chỉ luôn là hình ảnh đáng ngưỡng mộ như thể 1 người đầy đủ chân tay sẽ ko bao giờ làm được như thầy. Hiệp sĩ Hùng lúc sinh thời có phong thái tự tin, miệng cũng hay nhoẻn cười, nhưng anh ko đẹp, và cuộc đời anh vẫn phụ thuộc vào xe lăn, anh vẫn phải luôn dính vào cái gì đó, mà ko thể tự thân. Vđv Phạm thị Thu là ai, bác đành phải Google mà kết quả cho ra ko có gì khả quan cả. Nguyễn Bích Lan rất giỏi, nhưng gương mặt cô ấy u buồn, ko có ánh sáng ban mai trong khóe mắt nụ cười của cô ấy. Họ, nổ lực vượt khó gấp người thường cả 1 tỷ lần để vươn lên, nhưng sức ảnh hưởng từ họ đến giới trẻ hoàn toàn ko đủ lớn, và khả năng truyền cảm hứng sống vuii vẻ lạc quan tích cực cho người khác thật sự ko có nhiều, như Nick.

Đó là còn chưa kể tội của truyền thông xứ mình. Những chương trình vượt khó trên tivi xem thiệt là mệt mỏi, nhân vật mặt mũi tự ti, ít khi ngó thẳng vào người phỏng vấn, 2 tay di di vò vò 2 vạt áo, mắt cụp xuống nhìn mấy ngón chân, giọng buồn buồn tội tội, người phỏng vấn giọng điệu cũng buồn buồn đầy cảm thông, như thể sử dụng ngữ điệu lên xuống trầm bỗng sôi nổi hơn chút xíu thì sẽ làm tổn thương con người tội nghiệp trước mặt. Coi những chương trình này chỉ thấy lòng thêm nặng, thấy tội, thấy thương, chứ ko thấy lạc quan yêu đời muốn vui sống cho xứng với đôi tay đôi chân đôi mắt đôi tai còn đầy đủ.

Vậy thì, lỗi tại ai, đã thấy chưa, lỗi tại ai mà 32 tỷ đồng lọt vô tay người khác mà ko phải người mình. Đâu phải lỗi tại sinh ra đời đã khuyết tật, lại còn là người Việt Nam.

Bây giờ, đã rãnh để nói về chú Phan Anh. Bác ko biết Phan Anh là ai, chưa từng đọc bài nào của chú ấy ngoài bài post này, nhưng nhìn thấy số lượng người like và người share, bác nghĩ chú ấy thiệt là thứ dữ lắm. Nhưng 1 người thứ dữ như dzậy sao lại có can đảm đem 2 việc này ra so sánh: 2 triệu đồng để mua vé vào nghe Nick diễn thuyết, và vài đồng lẻ cho người ăn xin. Một người thứ dữ có quá nhiều người follow trên FB như chú Phan Anh, lẽ ra trình độ phải ở mức ngẩng đầu sái cổ cũng ko thấy được mặt, chứ ko phải bình bình bịnh bịnh ở mức này, tiếc quá, bác ko tìm được đúng từ đễ diễn tả cho chính xác. 2 triệu đồng bỏ ra mà biết chính xác nó về tay ai, có xứng đáng hay ko, và mình nhận đc những gì từ nó, khác rất nhiều với 1 đồng bỏ ra mà lòng phân vân ko biết đối phương có phải giả nghèo khó tật nguyền lừa gạt người cả tin để kiếm tiền hay ko. 1 đồng nó có giá trị của 1 đồng, ko phải vì nó nhỏ mà nó ko có giá trị. Bản thân đồng tiền ngoài lượng còn có chất.

Mà ko phải chỉ có mình chú Phan Anh bịnh. Bác đây cũng bịnh. Phát bịnh khi đọc đến đoạn chú Phan Anh uất ức nghĩ đến việc vì sao ko dùng số tiền 32 tỷ để sử dụng vô cái quỹ khuyết tật hay nghèo khó gì đó. Tại sao chúng ta mãi vẫn nghèo ? Là tại những người có tư tưởng như Phan Anh, mà người nghèo muốn nổ lực vươn lên cũng phải khựng lại. Tại sao phải vất vả làm gì, khi mà bọn nhà giàu muốn tiêu xài bao nhiêu thì cũng phải chia một phần số tiền đó cho tụi mình trước đã rồi mới được xài để ko bị ném đá. Cái xã hội với tư tưởng này, bây giờ trở đi gọi là tư-tưởng-Phan Anh, thì bao giờ mới phát triển bằng anh em bạn bè người tình năm châu. Dưới sự dẫn dắt của những người có tư-tưởng-Phan-Anh, xã hội này rồi sẽ dần biến thành một xã hội ăn mày có tổ chức ! (**)

Chúng ta vì ngu dốt cứ mãi ngồi đáy giếng, khi thì ngẩng mặt lên trời ồm ộp làm cóc kêu oan, khi thì phình bụng thật to như ễnh ương ượm bò. Cũng có thể vì mãi ngồi đáy giếng kêu la ganh ghét người khác mà chúng ta cứ mãi ngu dốt. Sự kiện Nick diễn thuyết ở VN, ai là người thiệt hại, có ai ko? Tiền tổ chức ko phải từ tiền thuế của nhân dân, người tổ chức đạt được mục đích abcxyz, người tham gia được hừng hực truyền cảm hứng sống tích cực lành mạnh, nhân vật chính được cống hiến cho xã hội, được truyền đi kinh nghiệm của mình, và được thù lao. Những người ko quan tâm thì mở báo mở tivi xem thứ khác. Ko có ai thiệt hại gì cả. Vì thế chú Phan Anh ko cần phải dội nước vào cái đoàn tuần hành đang hăng hái khí thế ấy để chứng tỏ mình là thành phần rất nguy hiểm.

Có rất nhiều chi tiết khác nữa trong bài viết của Phan Anh nhắm tới cá nhân Nick, mà nguy hiểm quá, bác ko chữa được. Đối với Phan Anh, người khuyết tật phải đi máy bay giá rẻ, ăn uống kham khổ, kể lể bù lu với báo giới thì mới đúng là khuyết tật thật sự có cố gắng vươn lên, thì quả thật là ko chữa được.

Có ai đã từng đọc qua những gì chú Phan Anh viết, vui lòng nhớ lại thử, đã có lần nào chú ấy viết về thầy Ký, chị Thu, anh Hùng hay chưa ? Nếu có, bài viết đó như thế nào, nó có khiến người đọc bỏ máy tính, tắt di động, móc túi ra 2 triệu hùng hục chạy tới họ để đc học hỏi kinh nghiệm và kỹ năng sống hay ko ? Hay chú ấy chỉ viết những bài nhân danh người khác, đội lốt sự việc khác, mang đầy tính tỵ hiềm vô cớ & tự ti cá nhân như bài viết này ?

Đừng than Bụt chùa nhà ko thiêng.

Hãy tự hỏi chùa nhà còn Bụt hay ko.

………
(**) kết luận của Tục Tưng.

Wednesday, 1 May 2013

Apr. 30, 2013 - Câu Chuyện Thiệt Tình Của Bên Ở Lại...

Tối 29 tháng Tư năm thứ 38 sau ngày vui đại thắng

Cả đại gia đình quây quần ăn sinh nhật cháu, chuyện trò rôm rả, tới lui rồi cũng về chuyện thế sự. Mình hỏi Ba.

- Ba, Ba đọc BTC, cái không khí HĐ diễn tả trong đó có đúng cái không khí thời đó ko Ba ?

- HĐ nói được 1 phần nhỏ thôi, ko có sống ở miền Nam cái thời đó thì ko có hiểu được hết, thời gian đó căng thẳng lo sợ nặng nề kinh khủng hơn nhiều lắm chứ con ...

Sáng 30 tháng Tư năm thứ 38 sau ngày vui đại thắng

Trong lúc đợi Tục Tưng (phát lệnh tổng tiến công), ngồi sofa dưới phòng khách vừa cắt móng tay vừa lơ đễnh liếc liếc mấy chương trình TV Má mở.

- Cái này là tuồng Bóng Tối & Ánh Sáng nè. Chu cha, lâu quá rồi giờ mới thấy chiếu lại. Mày nhớ kịch này ko T, Bảo Quốc hay nói câu 'một đi ko trở lại, chịu chơi chịu chơi tới cùng' đó !

- Dạ nhớ. Nhưng mà cái này toàn là diễn viên mới ko à Má.

- Ờ, thì cái này mới dựng lại.

Má lia cái remote, qua kênh khác, kịch khác. Có mấy anh bộ đội màu xanh lá cây vác súng lom khom băng qua màn hình.

- Hôm nay 30/4, toàn phát mấy cái liên quan tới ngày đó.

- Má, hồi đó giờ này nhà mình làm gì Má ? Chắc trốn ở trong nhà nghe radio hả Má.

- Ờ, hông có ai dám ra đường đâu. Tối hôm trước Má đã lật đật mua a xê tôn chùi hết móng tay móng chân rồi, nghe người ta đồn Ziệt Cộng dzô là tuốt hết móng tay phụ nữ, sợ té đái !

- Rồi sao mình biết giải phóng, nghe radio phát tin Tổng Thống đầu hàng nên biết hả Má ?

- Ờ, nghe radio. Mà thiệt ra biết thua từ lâu rồi. Mình thua từ lâu rồi. Nên giữa tháng Ba, Ba mới dắt cả nhà chạy xuống SG này mua nhà đó.

- Lúc đó Má có muốn chạy ra nước ngoài ko Má ?

- Chu cha, muốn chớ, muốn lắm.

- Má hông sợ hả ? Hông sợ qua nước ngoài mình ko biết tiếng rồi mình sống làm sao hả ? Mình hông có biết cái gì chờ mình ở bên đó, tương lai nó ra làm sao, mờ mịt vậy Má hông sợ hả ?

- Hông, hông sợ, người ta đi nhiều lắm, cả nữa thành phố này bỏ chạy, nếu ngta sống đc, mình sống đc. Chu cha, lúc đó Má sợ lắm, sợ Ziệt Cộng dzô chôn sống. Lúc đó mình toàn nghe đồn mấy chuyện ác của mấy ổng, đâu có biết mấy chuyện tốt mấy ổng làm đâu, hông có ai dám kể chuyện tốt đâu.

- Vậy sao nhà mình hông đi hả Má ? Vẫn hỏi, dù đã nằm lòng câu trả lời.

- Ba mày hông chịu đi. Ba nói ông bà Nội, ông Ngoại tụi mày còn ở đây, cô chú bác dì còn ở đây, nên Ba mày hông muốn bỏ đi. Chớ hồi đó ông S ổng kêu lên hạm rồi, mà Ba hông chịu, nên chú Năm mày cũng hông đi luôn (*).

- Lên hạm ?

- Ờ, ông S mày (**) làm thiếu tá hải quân, chỉ huy cái chiến hạm đóng ở Cam Ranh.

- Ông S oai ha Má !

- Chu cha, ổng oai lắm, đẹp trai phong độ lắm, như Tây. Mày thấy giờ ổng già mà ổng còn đẹp còn phong độ hông.

Vừa nói vừa ngó lên màn hình TV, rồi nói tiếp:

- Giờ đóng lại nên chọn mấy đứa to bự như dzầy, chớ hồi đó làm gì có, chu cha, Ziệt Cộng ốm nhách xanh mét à. Ngta nói mấy ổng đi trên tàu chuối tàu chuối hông gãy là thiệt đó ! Mày nhớ đèo Madagui (***) hông ? Hồi đó có thời gian Ba mày phải xuống SG đi tổng động viên, Má dẫn thằng A, thằng Ba xuống thăm Ba, đi xe đò đó. Đi tới chân đèo, thấy ông Thượng mặc có cái khố à,  đeo cái gùi, vác cái mác, chạy hớt hải ra hiệu lùi xe lại, nhìn phía trước xa xa mới thấy cả đoàn xe đứng đợi dài dài. Chu cha, đợi mấy tiếng xe mới bò từ từ qua được. Chu cha, xác Ziệt Cộng xác quốc gia la liệt từ trên đèo. Mấy ông Ziệt Cộng mấy ổng dữ lắm, sinh tử lắm, cứ 2 ông 1 cùm chân lại dzới nhau thành cặp, mày biết chi hông, quyết tâm thà chết hông lùi, hông bỏ chạy đó ! Nhìn thấy tội lắm, ông nào ông nấy xanh méc, xung quanh gạo vương vãi khắp nơi, chắc đi xuống núi xuống khu dân ở mua gạo mang về. Chu cha, cứ năm bữa nữa tháng mấy ổng lại đi vô khu cư xá mình ở. Cư xá mình dưới chân núi mà. Ba kêu nhân viên rải sỏi khắp khu để tối mấy ổng đi mình biết, mình nghe được tiếng chân lạo xạo, mình lo mình nín khe trong nhà, để họ có gõ cửa mình cũng giả bộ ngủ hết hông mở.

- Cư xá có lính bảo vệ hông Má ? Lại hỏi câu hỏi ngàn năm.

- Có chớ, nhưng mà lính nó cũng để yên cho qua à, lính quốc gia, lính Mỹ gì cũng để yên à, tụi nó cũng sợ, hay ngại gì đó. Ban ngày mà dám đi như dzậy là tụi nó bắn liền. Nhưng ban đêm tụi nó hông có làm gì đâu, cũng biết là mấy ổng xuống mua gạo, xin gạo, nhưng mà lấy xong rồi cũng đi lên núi lại chớ hông có bắn giết gì ai nên tụi nó cũng để yên. Chu cha, ngta sợ mấy ổng lắm, mà cũng thấy tội nghiệp. Mỗi lần nghe tiếng chân lạo xạo ngang nhà, Má hay bắc ghế lén nhìn qua mấy cái bông gió đó, ốm nhách hà.

- Má gan quá ha Má !

- Hông, tao sợ lắm, nhưng mà tò mò, muốn nhìn coi ra sao... Hồi đó, mỗi lần đi xe đò xuống thăm Ba, hay gặp cái thằng nhỏ kia, nhìn hiền lành thư sinh lắm, mặc áo học sinh, nó lên xe từ khu Hòa Bình, thấy mỗi lần tới đèo nó lại nhảy xuống, rồi nghe nó kêu 'đổi gác' là thấy có thằng khác trong bụi chạy ra leo lên xe. Chu cha, nhìn tụi nó hiền khô à, mà làm Ziệt Cộng. Mà lúc đó dân người ta nổi dậy cũng nhiều tham gia cũng nhiều, cứ thỉnh thoảng đi ngang 1 khu là lại có đổi gác như dzậy.

- Là sao Má ?

- Là cái đèo ở giữa, quốc gia mình đóng 1 bên, bên kia là mấy ổng, ghê lắm. Toàn ở mấy khúc cua.

- Sao đổi gác gì mà công khai vậy Má ? Lỡ mấy người trên xe họ méc với chính quyền, họ chỉ điểm cho bắt sao Má, cái người ở khu Hòa Bình đó, sao gan vậy ?

- Hông, hông có ai dám đâu, ngta biết với nhau vậy thôi, để trong bụng vậy thôi.

- Lỡ đâu có ai bên lính quốc gia nghỉ phép đi xe đò, thấy vậy về báo cáo cấp trên sao Má ?

- Ờ, Má hông biết, nhưng thấy dzậy hoài, đi quài là biết mặt cái thằng nhỏ đó luôn, biết nó gác ở cái trạm đó luôn.

Ngó ngó TV:

- Mà cái năm đó, như có điềm, nghe ngta nói ong bay về SG nhiều lắm, làm tổ cái nào cái nấy to như cái nia, ở bưu điện thành phố đó, cũng mấy cái nia, đen kịt. Ngta nói đen đen là tượng trưng cho quần áo đen của mấy ổng trên rừng trên núi về chiếm đóng đó. Trên Bảo Lộc cũng có nhà ông kia, có con mèo cho con chuột con bị lạc mẹ bú. Ngta nói là mèo cho chuột bú là ý nghĩa hòa bình tới đó, chớ đó giờ mèo nó rượt chuột chớ ở đó mà cho bú, chu chaaa...

Rồi mắt rơm rớm, tuy miệng vẫn cười:

- Mà năm đó nói thiệt chớ muốn đi mà Ba mày có chịu chắc cũng hông có dám đi, tụi bây 7 đứa lít nhít như chó con, trong bụng còn bầu 3 tháng con Y nữa (****), loạn lạc mà chạy xa dzậy sợ lắm, từ Cam Ranh tàu vô SG đã mửa lên mửa xuống rồi, ng này ói lên đầu người kia, dễ sợ lắm.

Năm đó mình 3 tuổi. 3 tuổi nhưng vẫn nhớ, mãi tới sau này vẫn nhớ lờ mờ duy nhất cái cảnh lúc tàu cập đất liền, chung quanh mênh mông bóng tối, ngửa đầu lên thì bầu trời lồng lộng đầy sao. Với 1 đứa trẻ 3 tuổi, bầu trời lúc đó rộng lớn biết chừng nào, như bi giờ mình tưởng tượng về vũ trụ vậy ! Sau này lớn hơn, hỏi lại Ba Má thì biết mình nhớ đúng chớ ko phải tưởng tượng. Năm đó, đêm đó tàu cập cảng Vũng Tàu, cả nhà đi chân không lếch thếch vô đất liền, dắt theo con Lucky nữa, có chú đồng nghiệp Ba làm ở VT ra đón cả nhà về khách sạn.

- Hồi đó mình về ở nhà bà cô nữa tháng, sau đó mới mua nhà bên TQD của ông trung tá, ổng bỏ đi nước ngoài.  Chu cha, hồi đó nhà mình đẹp nhất xóm. Lúc dọn về cả xóm chạy ra coi.

- Đẹp cái gì Má ?

- Thì đẹp đó, Ba Má đẹp, tụi bây con nít đứa nào cũng đẹp, mà nhà cũng đẹp, của ông trung tá mà. Nên hồi đó có ai vô xóm kiếm mình, đầu xóm ngta hay chỉ, tới cái nhà đẹp đẹp, có mấy đứa nhỏ đẹp đẹp, 2 vợ chồng cũng đẹp đó, là đúng nhà.

Hai Má con mắt rưng rưng ngồi cười mơ màng...

- Nhờ mình đẹp nên nhà chú M cô N cũng thương (^^), nhờ chú M nói vô mà mình mới làm giấy tờ được đó chớ. Chớ cái thằng K nó ghê lắm, lúc Ba bị kiu đi học tập, có mình Má ở nhà với tụi bây, nó cứ suốt ngày kiu Má lên phường hoạnh họe, nó hỏi Má có biết ông trung tá đó có nợ máu với dân hông, sao mua nhà ổng. Má nói chời ơi tui ở chổ khác tới, tui mua nhà ổng thôi, chớ ổng nợ máu gì đó tui đâu có biết, mà giờ ổng đi rồi, tui có biết gì đâu, có liên quan máu mủ gì tới ổng đâu. Mấy cái thằng Ziệt Cộng 30/4 đó, tụi nó thúi lắm, toàn lũ thời cơ, ăn không ngồi rồi giờ có chính quyền mới vô thì tâng công. Thời gian đó sợ ghê lắm, tối hông có dám lên lầu ngủ, mấy mẹ con mình nằm xếp lớp như cá ngoài phòng khách để canh cửa, đêm nào cũng nghe tiếng chân mấy ổng chạy rầm rập rượt bắt mấy người trốn cải tạo. Đến nổi cái đêm Ba được cho về, Ba xách cái túi đứng trước cổng, Má còn tưởng ai hông dám ra mở cổng nữa. Chời ơi, thời gian đó sợ lắm, kinh khủng lắm. Mà ghét cái tụi Ziệt Cộng 30/4 kìa, chớ mấy ông trong rừng thì cũng tội, vô đó toàn lúc còn trẻ trẻ, sống bao nhiêu năm trong rừng xanh méc xanh me, có sướng như mấy thằng 30/4 đâu, tội nghiệp, kệ, ai có chánh nghĩa của người đó, bên nào thua thì chịu chớ sao giờ, cũng hông thể nói ai ác hơn ai. Hồi đó Ba có chức nên nhà mình sướng lắm, tụi bây đứa nào Ba Má cũng mở cho sổ tiết kiệm ở ngân hàng, đủ tuổi là sẽ cho đi Mỹ học, giải phóng dzô là mấy cái đó mất hết, nhưng cũng có cái may, nhờ ăn ở hiền lành hông gian tham nên cái cô ngân hàng kia cổ mới xin sếp cho rút được 1 mớ đó, chớ lúc đó ngta biết sắp thua, ngta ai cũng tới rút tiền để bỏ chạy, ngân hàng phải đóng cửa ko thôi sụp. Nhờ tiền đó mà về SG mới mua được nhà ông trung tá đó chớ... Chớ hông thôi lúc Ba mày đi cải tạo tụi bây với Má chắc cũng đi kinh tế mới còn đâu... Giờ đất nước còn khổ là cũng tại tụi Ziệt Cộng 30/4 hết. Ở trên từ rừng ra từ Bắc vô, ko rành nên bày sai đã đành, ở dưới tụi nó làm khác, mà làm còn bậy hơn, còn sai hơn. Mà thôi, chuyện chính trị mình cũng hông biết đâu mà lần. Được cái từ ngày giải phóng khổ thì cũng nhiều nhưng cũng được cái yên tiếng súng, hông có nghe tiếng đại bác tiếng hỏa châu bắn đêm đêm nữa... Chu cha...

- Mà mấy cái chuyện nãy giờ, Má kể nghe cho biết dzậy thôi, ra đường chơi đừng có kể tùm lum đó !!!

- .....

Tối 30 tháng Tư năm thứ 38 sau ngày vui đại thắng

Người xe nườm nượp khu nhà thờ Đức Bà, Lê Duẫn, Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, Lê Lợi. Bao nhiêu năm, cũng bao nhiêu con đường đó... Dù thành phố có to hơn, cao hơn, lớn hơn, hiện đại hơn mỗi ngày, không khí đó, ko thể nào chuyển sang đường Nguyễn Đức Cảnh hay Nguyễn Lương Bằng, ko thể là hồ Bán Nguyệt hay Cresent mall…

21g6', 2 đứa vừa từ Phạm Hồng Thái băng qua bùng binh Quách thị Trang thì Tục Tưng hớn hở nhảy nhổm lên, pháo bôngggggg kìaaaa ! Phía xa, hướng bến Nhà Rồng, pháo hoa từng đợt bừng lên rạng rỡ. Pháo hoa tầm thấp, nên hai đứa phải chạy lại gần hơn, rồi dừng xe ở khu Hàm Nghi.

Mình đã từng ngẩn người ko biết bao nhiêu lần ngắm pháo bông bắn lên trời mỗi đêm từ khu Disney Land ở Anaheim, California. Cảm giác những lúc đó rất xúc động, ánh sáng pháo bông rực rỡ lung linh hoang đường, như thấy lại những ngày thơ mơ mộng chuyện thần tiên, như những giấc mơ về lâu đài công chúa hoàng tử (với phù thỉ) ngày xưa quả là có thật. Những lúc xem pháo bông ở đó, điều duy nhất nhớ chỉ là tuổi thơ.

Những lần xem pháo bông ở Việt Nam thì chỉ đếm vừa đúng 1 bàn tay. Nhưng cảm xúc thì rất khác. Đó là cảm giác của người đứng trên quê hương mình, chung quanh là người dân mình, tiếng nói mình. Nó mang lại cái cảm giác rưng rưng, xốn xang, nức lòng, hân hoan, yêu hòa bình, thương đất nước. Pháo bông ngày Độc Lập, ngày Thống Nhất, thì hẳn, phải khác với pháo bông Disney Land. Hai đứa mình vốn dĩ sinh ra đời đã đa đoan đa mang đa cảm dễ xúc động, nên đứa nào đứa nấy lệ cũng sắp tràn mi. Tục Tưng ko lần nào nhìn thấy pháo bông mà giấu nổi cảm xúc, cứ rối rít, cuống quít sợ qua đi những khoảnh khắc đó. Mình thì thào với Tục Tưng, rằng ko biết còn được bao nhiêu cái 30/4 bình yên như vầy nữa, mình nói xong 2 đứa cùng thở dài...

Tục Tưng sau khi thở dài thì quay qua thì thào, giọng có chút nghẹn ngào 'bởi vậy, người ta hát đúng quá,.. vui sao nước mắt lại trào...'

Ờ, phải, vui sao nước mắt lại trào ?


Mừng ngày Quốc Tế Lao Động. Tháng Năm rồi, rợp trời hoa phượng đỏ !

---------------
(*) chú Năm là trung úy Hải quân. Ngày 28/4 chú Năm lái tàu tuần duyên từ Cát Lái cập bến Bạch Đằng, lên bờ thuyết phục Ba xuống tàu một lần nữa nhưng ko thành. Ngày 29/4 chú trở lại tàu thì tàu đã ko còn nữa, đã mất vào tay những ng di tản khác. Vài ngày sau ngày giải phóng, chú Năm quay về Nha Trang trình diện, đi học tập 2 năm. Năm 1979, chú & gia đình & 1 số ít ng quen khác lên tàu vượt biên. Chú là người VN đầu tiên vượt đại dương thành công bằng 1 chiếc tàu nhỏ, lái thẳng tàu từ bờ biển Nha Trang qua Canada. Chú Năm là dân hải quân, lại là chỉ huy nên biết cách. Phần lớn những con tàu khác là chạy gần bờ, rồi chờ tàu lớn vớt, các trại tị nạn trên các đảo đc thành lập là cho những thuyền nhân đi dạng này.
(**) ông S hơn Ba khoảng 10 tuổi, nhưng vai vế là bác của Ba.
(***) theo mình hiểu, thì cái đèo Madagui mà Má nói, chính là cái đèo Chuối, nằm giữa huyện Madagui và thị xã Bảo Lộc.
(****) năm 1975, Ba 33 tuổi, Má 32 tuổi, có 7 đứa con, 1 cái bầu. Sau năm 1975, BM có thêm 2 đứa con nữa, nâng tổng số con lên 9.


Monday, 8 April 2013

Apr. 8, 2013 - Thư Của Meng & Sinh Nhật Em ♥♥

Được Thư Meng Là Niềm Vui Bất Ngờ ^^

Meng là người Trung Quốc. Hai đứa mình biết được điều đó khi ngồi cùng bàn ăn với gia đình cô ở bản Lác 2. Cô nhỏ người, dáng gọn gàng, tóc đen láy ngang vai, và có dăm nếp nhăn lướt qua khuôn mặt. Mình ko đoán đc tuổi của Meng. A Rí cũng ko đoán được. Chồng Meng là người Đức, trầm tĩnh, nghịch ngầm, hay hù cho Meng giật mình, rồi dang rộng hai tay ôm trọn lấy Meng. Con gái của hai người, Julia, cao 1m8, da trắng tóc vàng hoe như bố, cực kỳ ít nói, chỉ thỉnh thoảng bẽn lẽn nhoẻn miệng cười. Mình ko đoán được Julia là con riêng của Franz, hay là con chung của hai người. A Rí cũng ko đoán được. Chỉ nghe Meng giới thiệu đầy tự hào 'con gái tao đó'. Chỉ biết chắc được 1 điều, Julia, cao 1m8, và năm nay... 12 tuổi.

Meng dễ thương, nhiệt tình, tốt tính, tinh tế & lịch sự. Cô ko ồn ào như mấy bà Trung Quốc hai đứa mình gặp ở Văn Miếu, hồi tháng Chín năm ngoái. Cũng ko thô lổ như mấy bà Trung Quốc hai đứa mình gặp ở hàng xôi xéo ngay đầu phố gì đó quên rồi, trong chuyến này. Meng nhỏ nhẹ, chừng mực, trước khi nói chuyện có đằng hắng đủ 9 lần, đủ thời gian để nghĩ lại coi có nên nói cái điều định nói đó ko.

Đi cùng nhau 3 ngày 2 đêm, Meng và hai đứa mình cũng có nhiều kỷ niệm khó quên.

Như những buổi ăn, Meng hỏi tên tất tần tật các loại rau quả củ trái đang được bày trên bàn. Như trên đường đi trekking ở Quan Hóa, Meng hỏi tên tất tần tật các loại cỏ cây mọc ven đường. Cũng may A Rí biết khá nhiều về cây cỏ, nên hai đứa mình trả lời vanh vách rất là tự hào, trúng hay trật để tính sau. Như khi thấy hai đứa mình hay bị tụt lại phía sau vì mãi mê chụp hình, Meng thường bỏ chồng con đi phía trước mà chậm lại phía sau để canh chừng. Như lúc có mấy con bò ở đâu xuất hiện giữa con đường mòn, Meng đã đẩy chồng ra xùy xùy xua chúng bỏ đi để cứu A Rí đang mặc trong người cái áo màu đỏ rạng rỡ.

Như cái đêm lửa trại rượu cần, Meng bẽn lẽn hỏi 'mỗi lần đi toilet xong thì tụi bây làm sao ?', mình thiệt thà trả lời 'xong thì đứng dậy chứ làm sao ?' 'ko, ý tao hỏi là tụi bây xài giấy hay xài nước ?' 'ở nhà xài nước, ra đường xài giấy vì sợ ướt quần' mình vẫn thiệt thà, 'vậy chắc chủ nhà ở đây tưởng nhà tao ko mặc quần !' Meng thở dài kết luận, 'sao ? hả ? ý là toilet mày ko có giấy à ?' 'Ừ, ko có' 'Sao mày ko hỏi chủ nhà ?' 'Tao ngại, tao ko rõ tập quán ở đây ra sao, khi ko thấy giấy tao đoán chừng VN cũng giống Ấn Độ' 'Ấn Độ là thế nào, tụi tao đâu có ăn bốc !!!!' Hôm sau, gia đình Meng có giấy xài. Sáng sớm gặp Meng ở bàn ăn sáng, mình hỏi ngay 'có chưa?', Meng hớn hở trả lời 'Rồi !', đối đáp ngắn gọn cứ như là có bí mật riêng.

Như cái lúc từ khu lửa trại về lại nhà sàn, Meng hỏi 2 đứa mình, 'tối hôm qua lúc múa hát tập thể, tao nghe hai đứa mày hát to hào hứng lắm, cái gì Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh đó' 'Ừ, Hồ Chí Minh, mày biết ko ? mọi người gọi là bác Hồ đó'  'tao biết, ông ấy là chủ tịch VN, bây giờ mọi người nghĩ về ông ấy ra sao ?', mình ngập ngừng một lát rồi nói 'tao nghĩ là cũng như tụi mày bây giờ nghĩ về Mao Trạch Đông vậy đó, tao ko biết nói sao, nhưng mà...' mình bỏ lửng câu nói, Meng ko hỏi thêm, chỉ nói 'ừ, tao hiểu', và thở khe khẻ đầy tế nhị.

Như cái buổi chiều cuối cùng lang thang bản Lác 1 mua đồ lưu niệm. Hai đứa mình đi tìm mua cho A Rí bộ váy của gái H'Mông. Người ta nói giá 400k/bộ. Hai đứa đi tới đi lui đi lui đi tới suy nghĩ thì gặp hai mẹ con Meng giữa đường. Tay Meng xách cái túi xốp xanh. Mình vừa nhìn cái túi xốp, là Meng móc ra khoe liền. Đó là một cặp túi thổ cẩm loại 4 ngăn đựng dùng để treo tường chứa những thứ lặt vặt. 'Bao nhiêu ?' 'sáu chục'  'Hả ?', mắt Meng sáng rực rỡ 'hai cái !!!', 'hả, sao mày giỏi vậy ?????', mình ko dấu được nổi ngạc nhiên, 'chời đất ơi' A Rí ko dấu đc sự bất ngờ. 'Họ nói tám chục 1 cái !' Meng tiếp. Mình thở dài, 'nếu tụi tao muốn mua, tụi tao chắc chỉ dám trả sáu chục một cái thôi'. Meng cười tự hào và nháy mắt, 'tao là người Trung Quốc mà !'. Mình mừng rỡ nắm cánh tay Meng lôi đi, 'vậy mày trả giá dùm tụi tao nha?'. Meng trỗi tính nhanh nhẹn đàn bà 'được được, hai mày mua gì ?'. Cả bọn chụm đầu lại lên kế hoạch tấn công quân bán mắc, rồi đỉnh đạc quay lại cái hàng treo mấy bộ H'Mông đẹp nhứt. A Rí hăm hở và vui sướng lắm, mặt ngời ngời hào quang ánh mặt trời khi được bà già chủ tiệm tròng lên người những bộ váy sơn nữ sắc màu rỡ ràng. Meng len lén lảng vảng xung quanh, ra hiệu số tiền nên trả giá. Cuối cùng, A Rí móc 350k ra trả bà già. Mình ngẩn người, lát sau hỏi 'sao vậy, sao ko trả giá 200k ?' 'Em nghĩ lại rồi, em phải cho cô Meng cổ nhớ em cũng cùng là người Việt Nam như mọi người ở đây !' A Rí trả lời, hất tóc ra sau lưng tự hào xách túi đựng váy đỉnh đạc bước đi. Meng hỏi bao nhiêu, mình trả lời 350k. Meng ko nói gì. Cô ko hiểu nội dung A Rí vừa nói. Nhưng cô ko hỏi gì.

Như cái buổi sáng leo hang nghìn bậc, Meng đã tự nguyện chụp hình rất nhiều cho hai đứa mình. Như hai đứa mình và gia đình Meng đã ăn chung một túi xoài chấm muối ớt, như hai đứa mình và hai mẹ con Meng đã chất đầy vô ba lô chồng Meng đủ các loại trái cây cho ông í vác giúp lên núi, như Meng đã chia cho hai đứa mình gói khăn ướt diệt khuẩn. Như lúc Meng cẩn thận cắm cúi ghi vô sổ tay mấy món đặc sản Hạ Long theo tư vấn của A Rí. Như lúc Julia chạy xe đạp đèo A Rí giữa đường làng cho mình chụp hình...

Những ngày ít ỏi ở Mai Châu, sự hòa nhã chu đáo lịch sự dễ thương của Meng đã nhanh chóng làm hai đứa mình đem lòng cảm mến. Ơn Trời, việc Meng tiết lộ đã ở Đức suốt 25 năm qua đã giúp làm bay mất đi chút chút nỗi mặc cảm phản bội tổ quốc của hai đứa mình ^^

Sinh Nhật Em...

Nhận được thư Meng cũng đã hơn 2 tuần, hôm nay đem ra nhắc lại ko ngoài mục đích để mừng ngày A Rí chào đời. Với hai đứa mình, cô Meng như một chứng nhân ghi lại chuỗi ngày hạnh phúc đón mừng Xuân mới ở Mai Châu. Những ngày vui ko thể nào quên.

T chúc em, dù ở tuổi nào, cũng hạnh phúc, mãi hạnh phúc, niềm hạnh phúc dù giản đơn nhưng làm gương mặt ngời ngời không thể giấu được đi đâu, như những ngày Xuân trong veo nơi miền núi dấu yêu đó, em nha, Tục Tưng của T ! ♥♥

Vĩ Thanh Cho Meng & Cho Em

Nếu hôm đó T ko quên mất tên tiếng Anh của Hoàng Sa & Trường Sa, và dõng dạc hô khẩu hiệu ngay trên bàn ăn, thì liệu cô Meng có đủ tinh thần & tịnh tâm đễ ghi lại trong đầu niềm hạnh phúc đầy ấn tượng của em ko, hở em yêu ? :))


 

https://www.facebook.com/taries176?ref=tn_tnmn#!/notes/taurus-tran/apr-8-2013-th%C6%B0-c%E1%BB%A7a-meng-sinh-nh%E1%BA%ADt-em-/555024414520423

Saturday, 2 March 2013

Mar. 2, 2013 - [Nhật Ký Coi Ca Hát n+1] Mãn Nguyện Triệu Minh ! ♥♥

- Hôm nay 2/3/2013, 2 đứa đi coi ca hát. Ơn Trời, ko nhớ lộn ngày.
- Sân khấu đơn điệu & xấu ơi là xấu. Tên các nhà tài trợ còn to hơn tên chủ đề đêm nhạc. Tên chủ đề thay vì phải là Nghìn Trùng Xa Cách, hoặc là nghìn trùng xa cách, thì lại thành Nghìn trùng xa cách. Thiệt tệ.
- Ko thấy cái gì là 'phong cách thánh ca & semi classic' chổ nào hết, từ hòa âm phối khí cho đến lối ca lối hát, ngoài sự hiện diện của dàn nhạc giao hưởng bên cánh trái sân khấu.
- Chú Quân giọng thều thào suốt đêm nhạc, giọng chỉ mạnh mẽ hào hùng nhất lúc hô vang Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam yeah yeah ( đúng như đã hứa trong tin nhắn).
- Cô Ánh Tuyết & Đức Tuấn giọng hay, giọng hay nhất là khi song ca Đàn Chim Việt & Tình Ca.
- Chị Hồng Nhung giọng hay, giọng hay nhất là khi chị í giới thiệu ban nhạc & dàn nhạc :)) [thiệt ra chị í hát bài Ngậm Ngùi cũng rất là hay]
- Nhưng chủ nhân của sân khấu đêm nay lại hoàn toàn thuộc về Tùng Dương & Nàng. Khi Tùng Dương & Nàng xuất hiện, hai người họ đã làm choàng tỉnh toàn bộ nhà hát, đưa sân khấu trở lại vị trí thánh đường âm nhạc giành cho những người nghệ sĩ thực thụ, chớ hôn phải cái sân khấu đơn điệu kiểu Bài Hát Theo Yêu Cầu dành cho ba đồng nghiệp [vừa được liệt kê phía trên] xếp hàng thực hiện trước đó ít phút :D Hai người họ mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt, thuộc về một thế giới hoàn toàn khác biệt. Sự khác biệt này quá là to lớn, ta chỉ có thể hiểu sơ sơ đc và hình dùng sơ sơ được nếu ta làm thế này: viết tên Larry Page & Mark Zuckerberg, rồi vạch hàng dọc, viết tiếp tên chủ nhân của Zing, của VnExpress & của dantri bên cạnh. Cái vé 800k đêm nay, thì 600k trong đó là phải dành để trả cho hai người, mới xứng đáng !
- Có vẻ, theo thời gian, theo tuổi tác đang tăng dần, độ quái đản, về trang phục & phong cách, đã được Tùng Dương tiết chế hết mức, dồn cái quái đó của mình vào giọng hát đầy ma lực, giúp nó ngày càng chín muồi. Nên đến đêm nay, anh đã làm khán phòng nổi gai ốc và hoàn toàn mãn nguyện với bất cứ thứ gì từ môi mình thoát ra, mà đỉnh cao là tuyệt phẩm Thiên Thai, đầy mê hồn !
- Nàng của ta, nếu ta có quá trời tiền, ta sẽ xây một cái nhà hát 20 nghìn chổ, ngang bằng Dinh Độc Lập, dài bằng hội trường Ba Đình, nóc cao bằng đỉnh tòa nhà Bitexco, rồi bỏ Nàng vào trong đó cho nàng hát hò. Chỉ có những nơi vĩ đại như thế mới xứng với giọng hát nghệ sĩ ma mị mê hoặc của Nàng. Đêm nay, khi Nàng xuất hiện, Nàng mở miệng, âm thanh từ đó vừa thốt ra, ta đã tự hỏi rằng ủa vậy có phải HN, ML, TTH  bữa giờ hát cải lương ??? Ta thiệt muốn đập đầu vô ghế xám hối cho những cây quạt nào của Nàng đã bỏ lỡ Nàng đêm nay, ta chưa từng bao giờ nghe ai hát Buồn Tàn Thu 1 cách rất đàn bà, nức nở, mộng mị & mê man như vậy, ta chưa từng bao giờ được nghe Nàng hát cái gì hay như vậy từ khi ta ra đời. Đễ diễn tả điều này, ta chỉ có thể viết: sửng sờ & run rẩy !
- Bonus cho Nàng: qua bao nhiêu bể dâu, cuối cùng Nàng thật sự trở lại là chính Nàng: ăn mặc xấu tàn canh khói lửa & ngoài 2 chữ Tùng Dương, Nàng đã ko thốt ra thêm bất cứ lời gì ko có nhạc đệm trên sân khấu. Cái cách Nàng hát xong quay lưng đi thẳng, ko xin xỏ cảm ơn bất kỳ ai, rất là kiêu hãnh & bác học, đậm đặc thương hiệu Thanh Lam ! Tuy nhiên, đáng lẽ ta trừ Nàng nữa điểm, nhưng vì Nàng đẹp nên ta ko trừ, cái tội có 1 lần chỏ micro xuống mong khán giả hát theo. Nàng phải nhớ, Nàng ko được phép nhầm lẫn thánh đường Nàng vừa tạo dựng với phòng trà của thằng WE !
- Hôm nay, lần đầu tiên đi nghe Lam hát trên sân khấu lớn ở Sài Gòn, nên được Trương Vô Kỵ vẽ cho 2 cái chân mày đẹp ơi là đẹp ! Tục Tưng, I love YOU ! ♥♥

https://www.facebook.com/taries176?ref=tn_tnmn#!/notes/taurus-tran/mar-2-2013-nh%E1%BA%ADt-k%C3%BD-coi-ca-h%C3%A1t-1-m%C3%A3n-nguy%E1%BB%87n-tri%E1%BB%87u-minh-/538217859534412

Wednesday, 12 September 2012

CHO CHET !

Thí Sinh Rối Nước

 

Vòng Đối Đầu toàn các em đẹp hơn được vào, kể ra cũng đúng, múa rối thì đâu cần hát hay, chỉ cần biết giơ tay.

Từ hôm em BAT hát Nơi Tình Yêu Bắt Đầu, ngày nào mình cũng nghe bài đó, bản do em í hát live. Theo chủ quan của mình, em í hát bài này hay hơn BK, nghe cảm xúc hơn, si tình hơn, tha thiết hơn. Hôm qua nghe nói em í biểu chị U ở lại đi vì chị chính là nơi tình yêu của em bắt đầu, mình suýt ói, suýt nghĩ chơi em ra, hoặc nhẹ hơn là trừ điểm em. Nhưng rồi thôi, thấy cũng thương. Đàn anh BK của em, ngày mới chân ướt chân ráo gia nhập sk hải ngoại, lúc đó đã là ngôi sao trong nước rồi, anh í còn rúm ró trông rất hèn, thì trách gì em, thì giận chi em. Thì giận chi những con rối bé con còn lại.

Vai Trò Của Huấn Luyện Viên

Đặt trường hợp các hlv thực hiện công việc của họ một cách chí công vô tư, thì những gì đã diễn ra cho thấy Nàng Lam đã phát biểu hoàn toàn chính xác. Lấy cái gì để dạy, trình độ & thẩm mỹ ở đâu, khi mà từ chọn cặp đấu đến chọn bài hầu hết đều làm cho bài hát lẫn giọng hát của các em đều thành ra be bét khiến khán giả cực dễ tính như mình đây cũng nổi khùng ? (Thật ra thì lời của Nàng đã được mặc định là chính xác từ lúc chúng đc tuôn ra từ miệng Nàng, ko cần thiết phải mất thời gian kiểm chứng.)

Đặt trường hợp là các hlv rất có trình độ (do đc chơi guitar piano từ bé, biết thổi kèn từ năm 16, có thể từ năm 12 đã biết, có 2 năm luyện thanh ở đâu đó bên ngoài cổng trường) nhưng lại phải thực hiện theo kịch bản của BTC vì đã nhận những cục tiền rất to. Ok, cố tình chọn bài hát hoàn toàn ko phù hợp để dễ bề loại thí sinh tốt thí, kết quả đã có trên giấy trước khi bước ra trường quay dù các rối nước hát dở hay hát hay, vậy mà khi chính miệng mình xướng lên kết quả thì mắt lại long lanh, lệ ko biết ở đâu ra mà tuông như suối, mồm miệng rên rỉ thảm thê, ôm nhau khóc ngất như thể đứa kia vừa té sân khấu chết, thì cái việc mà họ đang hoan hỉ làm vào mỗi tối CN ta nên đặt tên gì cho phù hợp ngoài 4 chữ chém thuê & khóc mướn ? :D

Ngoài ra, từ chương trình này, cũng như từ buổi họp báo, ta thấy sô bi nước nhà lòi ra một cặp đôi cực kỳ hoàn hảo kẻ tung người hứng giả dối & trịch thượng nhất đất Việt ở trời Nam. Chàng hất hàm hỏi tóm lại tụi nhà báo chúng mày muốn gì ? (thực chất các 3 xu & 4 xu rưỡi xứng đáng đc hỏi vậy) và Nàng đóng con triện xuống bàn một cái rầm thể hiện quyền uy, chị U phải ở lại đây, chị hổng được đi đâu hết !

Nam Tổng Giám Đốc

Chắc ngài bận trăm công nghìn việc, nên ngài chẳng biết cái gì là cái gì. Ngài cho người bỏ 500k vào bì thơ phát cho các 3xu, và ngài nghĩ là chỉ cần nói tại tụi bây nhìu chiện mà hông kiểm chứng, là đủ để dập tắt cơn cuồng nộ trong lòng của những khán giả ngây thơ đã luôn cả tin vào các ghem sô của các 4 xu rưỡi như nhà ngài. Ngài lại còn tuyên bố kêu các chú công an vì dân quên mình vào cuộc truy tìm thủ phạm phá rối, nhưng sẽ đề nghị ko truy tố hình sự. Cái quyền đó ở đất nước này chỉ có duy nhất một người có thôi, và ngài tưởng người đó chính là ngài. Ngài đúng thiệt là chẳng biết cái gì là cái gì hết trơn hết trọi.

Nữ Giám Đốc

Tháng trước nghe cái cách nữ nhân phản bác phát ngôn của Lam thì đã thấy nữ nhân ko có đủ trình. Nên ko có gì lạ khi bỗng nhiên bất ngờ nữ nhân lại trở thành trùm rối nước trong giới sô bi. Khóc lóc vì bị hãm hại, nằng nặc đòi qua Mỹ ở luôn, rồi hỏi các 3xu xem mình nên đi hay nên ở, rồi gạt nước mắt cương quyết ở lại để được chứng minh bản thân sau khi trùm chém thuê bắt các rối con giơ tay biểu quyết. Từ đầu tới cuối, nữ này là ngon nhất. Được nhận tiền, được lạm dụng quyền để tư chuyện, và giờ, được lấy công chuyện làm nước rửa nhọ trên mặt mình.

Điều Cần Công Bố Trong Buổi Họp Báo

Cái mà dư luận cần biết là những gì trong clip thiệt ra là có thiệt hay ko ? Nếu thất thiệt, thì xử lý thế nào ? Nếu thiệt, thì xử lý thế nào ? Chứ ngta ko cần phải biết ai là thủ phạm, trừ những người rất nhìu chiện. Vì nếu clip đúng, thì ai làm ra nó đâu có quan trọng gì, quan trọng là sự thật đc phanh phui. Còn nếu nó sai, thì việc tìm thủ phạm là chuyện riêng của nữ giám đốc, nữ bị hại chớ chúng tôi có bị hại đâu !

Và, thông qua buổi họp, 3xu và phần còn lại của đất Việt đc biết điều gì ?

Phía BTC bảo là cắt ghép. Nhưng ko thấy chỉ ra chổ nào phi logic để chứng minh đó là cắt ghép. Chỉ nói tao nói đó là cắt ghép thì hãy tin đó là cắt ghép.

Vậy thì, những cách nói năng vốn dĩ ai cũng biết là rất bổ bã của giám đốc chính là điều duy nhất cần đc công bố cho dư luận ư ? Nhưng nói năng thế nào là do ngày nhỏ được người lớn giáo dục mà ra, cái đó đâu phải là lỗi của bản thân mà phải khóc và xin lỗi ?

Vậy thì, họp báo là để BTC và hlv và thí sinh công bố điều gì ? Thưa là chẳng công bố gì cả, mục đích chỉ là hoa tay múa chân chứng minh rối  có khi cũng phải mở miệng hát mà thôi.

Xử Lý Khủng Hoảng

Xem toàn bộ cái clip, về tình thì thấy hoàn toàn hợp lý với những gì đã diễn ra trên tivi, về lý thì thấy chỉ có đoạn hội thoại được ghi âm là có giá trị để quánh-cho-mày-câm-miệng. Xét về tính logic của đoạn hội thoại, âm thanh nền, ngữ điệu liên tục của giọng nói, thì việc dám mở miệng tuyên bố là bị cắt ghép thật sự là một thái độ trơ trẽn toàn phần.

Tuy nhiên, đã gọi là xử lý khủng hoảng, thì trơ trẽn là một biện pháp mà ta được quyền sử dụng ! :D 

Rất tiếc, ở đây, mình thấy đc sự bối rối và rất thiếu chuyên nghiệp trong xử lý của đội ngũ nhân viên nhà nam tổng giám đốc. Họ ko tận dụng được hàng tá dữ kiện do họ tạo ra để giải bài toán ko có gì khó. Việc rối con Tây Nguyên lên tiếng rằng mình bỏ cuộc vì lý do sức khỏe (dù tự nguyện vì sợ hãi hay là vì bị ép buộc) đã chính là cái thắt nút hay ho nhất để nữ giám đốc & gánh rối gỡ mình ra khỏi đống bùi nhùi, nhưng đã ko đc tận dụng triệt để, dù lời nói của rối con chả đáng tin xíu nào.

Tại sao phải tổ chức nhóm chợ để biến sự cố này thành sự cố tập thể, rồi cùng nhau tuyên bố những điều loanh quanh,  ý ng này chan chát với người kia, gây ức chế thêm khán giả, độc giả, lẫn các bạn 3xu. Sao ko tận dụng lời tuyên bố của rối con Tây Nguyên để biến sự cố này trở lại đúng bản chất là sự cố cá nhân của nó ? Điều duy nhất nữ giám đốc nên làm là viết tâm thư, hay ghê rợn hơn là huyết thư: Thưa các khán giả yêu quí, đó là đoạn ghi âm đc cắt ghép để hại tôi, toàn bộ email xin giúp đỡ lẫn note bày tỏ tình cảm trong iphone cũng chỉ là dùng photoshop để thực hiện tà ý. Chắc sáng nay các bạn cũng đã đọc báo, em Tây  Nguyên đã nói ko liên quan gì, và đã bỏ cuộc trước khi biết phải hát với ai, thì làm sao những điều vu khống đó là đúng được, dù cho rõ ràng đó chính là giọng tôi ? Bằng chứng thì làm sao mạnh bằng nhân chứng, nhất là một nhân chứng còn sống chứ chưa chết, lại là nhân vật tiền đề của câu chuyện ?  Xin hãy tin rằng động cơ của clip này chỉ là chuyện hãm hại tình thù, liên quan đến cá nhân tôi mà thôi, những nhân vật được nêu tên trong clip chỉ là bị tai bay vạ gió, kiểu trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, họ vô tội. Thật ko khó để tôi biết thủ phạm làm chuyện này là ai, nhưng tôi sẽ bỏ qua, để chuyên tâm cho cuộc thi đang đến hồi rất gây cấn. Xin hãy tiếp tục đón xem và chờ tới hồi kết để nhìn thấy tận mắt sự công tâm và chuyên nghiệp của những người thực hiện chương trình này. Tôi cắt máu ăn thề đây, tôi thề, tôi thề !

Xong ! Bạn còn thắc mắc gì ko ? chắc còn, nhưng huyết thư đã nói thế, chuyện cá nhân ngta, vả lại mình có bằng chứng gì 100%  là xác thực đâu. Nên thôi, chửi đổng vài tiếng rồi thôi.

Một khi dư luận đã thôi, liệu các 3xu có còn làm ồn ? Vài 3 bữa nữa thôi, nhà đài lại phát sóng, họ lại hướng vào chuyện khác. Dư luận như thú ăn thịt chỉ thích ngấu nghiến đồ tươi rói, sự cố này sẽ đi vào lãng quên.

Vụ lùm xùm này đến ngày hôm nay vẫn còn lùm xùm, là tại vì cả gánh múa rối đủ trơ trẽn, đủ lì,  mà ko đủ khôn.

Vai Trò Của VTV3

Ai vẫn muốn coi chương trình rối nước vì tò mò, hãy chịu khó chờ đến khi chương trình lên youtube, coi trên youtube thì ko bị quảng cáo nhảy múa quấy rối. Đừng thể hiện sự tò mò bằng cách dày vò cái tivi thân yêu, mỗi tối CN hãy nhường tivi lại cho người thân xem phim bộ, quyền anh, hay ủ sù. Hãy góp tay cho rating của chương trình rối nước này giảm xuống, để VTV3 khỏi bán quảng cáo. Cho chúng nó chết ! Cho chúng nó chết ! Cho chet !

Thursday, 16 August 2012

Nhân Trường Hợp Nàng Cất Lời :)

Xét về cách thức & nội dung phản hồi phát biểu của Thanh Lam (sau đâu mình sẽ gọi là Nàng) thì bài của Phương Uyên thiệt nhạt nhẽo, ôm đồm, và nhiều qui chụp. Cô ko đủ bình tĩnh, hay là đã xù lông quá sớm, mà ko kịp hiểu cho rõ là Nàng đang nhắc tới cái mà Nàng đang thấy trước mắt, chứ ko phải nhận xét các sản phẩm mà các hlv chuẩn bị cho ra mắt trong các vòng sắp tới !?  Nhân chuyện cô Phương Uyên có thắc mắc là " chị ấy muốn gì & muốn chứng tỏ điều gì ?" thì mình cũng nhờ ai đó tiện thì hỏi giúp rằng, ủa vậy cái hồi cô chê Nguyệt Ánh hay cô chê ng này ng kia hát dở thì cô muốn chứng tỏ điều gì ???

Về chú Hưng, thì có chút thú vị hơn. Mình có 2 hình dung về nhân diện chú Hưng khi trả lời bài phỏng vấn (mà bạn pv đã phỏng vấn bằng cách thức thiệt rẻ tiền):

Một là, hết sức kềm hãm sự đỏ mặt tía tai gân cổ để cố trả lời bằng giọng điệu đầy khinh khỉnh và ngạo mạn.

Hai là, hết sức kềm hãm sự xanh mặt tức giận ứa gan để cố trả lời bằng luận điệu đầy khinh khỉnh và ngạo mạn.

Hãy xem lại bài trả lời phỏng vấn của Nàng. Nàng đã nói gì ? Nàng đứng trên cương vị gì để phát biểu ? Nàng có đá xéo, có cạnh khóe ? Có ghen ăn tức ở ? Có nhắc nhở mình là số 1 hay số 2 ?

Nàng đơn giản là nói thế này, "Đàm Vĩnh Hưng và Hồ Ngọc Hà dùng công nghệ rất nhiều. Nói gì thì nói khi dạy cho một bạn trẻ có triển vọng thì phải dạy bằng cái nghề của mình chứ không thể dạy bằng công nghệ được. Các bạn ấy không có tiền, không có cuộc sống để làm những thứ to tát thì phải dạy họ bằng thực lực. Tôi nghĩ rằng đào bới khả năng của các bạn trẻ thì phải bằng những giá trị đích thực. Khi tôi xem chương trình này tôi cũng ngạc nhiên và không thể tưởng tượng ra hai ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và Hồ Ngọc Hà sẽ dạy bằng cái gì?... Có bột mới gột nên hồ. Phải có trình độ mới dạy được."

Rất đanh thép, đích danh và rõ ràng, ĐVH và HNH, ko hề có dấu hiệu cạnh khóe ! :)

Có thể chú Hưng chú ấy tưởng công nghệ mà Nàng nhắc tới là công nghệ luyện kim, luyện sắt, hay là công nghệ làm khinh khí cầu, hay là công nghệ tin học hay là cái gì liên quan đến kim khí điện máy thì phải, nên chú liên miệng thách thức Nàng đưa ra được cái tên công nghệ nào mà chú đang sử dụng :)) Mình thì tin rằng Nàng đang nói đến công nghệ lăng xê & công nghệ tạo scandal. Một chiêu bài mà được lặp đi lặp lại và được làm tới làm lui lại được nhân rộng tá lả dễ dàng, lại có hiệu quả, thì ở ta cũng có thể dùng 2 từ công nghệ để diễn tả.

Về chuyện chú Hưng lo rằng Nàng có nhu cầu nhắc cho ng khác nhớ Nàng là số 1, thì có khác gì chú Hưng cho rằng Nàng đang lo bò trắng răng. Bây giờ mà cắc cớ hỏi hiện tại ai là ca sĩ hàng đầu VN, thì các bạn phóng viên lá cải 3 xu và các nhà truyền thông 4 xu rưỡi chắc cũng phải quỳ 2 chân xuống mà thề thốt rằng, đó chính là Nàng ! Đúng vậy ! Hoặc chí ít là Mỹ Linh hay Hồng Nhung. Chứ chẳng lẽ đó là ĐVH hay HNH ? Làm thế nào mà Nàng lại có nhu cầu nhắc cho thế giới biết rằng nơi mặt trời mọc chính là ở phía Đông, hay là gà sẽ về chuồng lúc trời vừa chiều tối ?? :)

Có rất nhiều những phản hồi cho rằng Nàng ganh ăn tức ở. Nói vậy nghe có chút buồn cười và e là có thêm cả chút ấu trĩ  lẫn vào trong. Ghen tức chuyện chi ?  Vì ĐVH & HNH giàu có hơn ? Vì họ nhiều fan hơn ? Vì họ đang là điểm nóng của một chương trình đang rất nóng ? Nếu vậy, Nàng còn phải ghen luôn với cả Thu Minh & Trần Lập. Bởi vì, chỉ xét phần Trần Lập thôi, thì Nàng đã thua chàng trên rất nhiều phương diện vừa kể trên rồi. Vậy thì, nói Nàng ghen ăn tức ở, có khác chi cho rằng ĐVH & HNH tỏa sáng nhờ giọng hát ? :)

Lại có ý kiến phản bác Nàng, và cho rằng đại khái một người thợ lành nghề thì khác với một giảng viên ở chổ giảng viên là ng có khả năng truyền đạt, nhưng xin hỏi, bạn sẽ truyền đạt cái gì nếu bạn ko lành nghề ? Bạn muốn cho ra đời một đám người dở thầy dở thợ chăng ?

Trở lại câu hỏi của Nàng, "dạy bằng cái gì ?"  (chứ ko phải dạy cái gì ! Thiệt là tinh tế quá mức !)

Có thể thấy rõ Nàng đã phát biểu điều đó trên cương vị của một ca sĩ nhận xét về vị trí huấn luyện thí sinh của hai ca sĩ khác, ko phải trên vị trí của ban tổ chức để hiểu những ngôi sao thị trường nào mới có thể giúp chương trình tăng ratings. (Nên đừng ai giảng tiếp cho Nàng nghe về điều đó nữa.)

ĐVH và HNH là 2 ngôi sao hiện tại sáng nhất trên thị trường âm nhạc tạm gọi là nhạc thị trường của VN. Hưng giỏi chiêu trò (trong mắt những fan hâm mộ, trong mắt những phóng viên lá cải 3 xu & trong mắt giới truyền thông 4 xu rưỡi). Hà giỏi về vũ đạo, phong thái sân khấu, trang phục, chọn bài. Với tất cả những thế mạnh đó, chắc hẳn Nàng sẽ hoàn toàn ko thắc mắc nếu họ đứng sau sân khấu, làm cố vấn cho các bạn thí sinh chương trình VN Idol. Còn đây là chương trình The Voice. Nếu như cái tên chương trình phản ánh trung thực tính chất của chương trình, hoặc tính chất của chương trình được khẳng định qua cái tên của chương trình, thì ắt hẳn cái mà Nàng & 7 triệu 900 ngàn người khác có chút mong chờ là những gương mặt huấn luyện viên khác, những người có thể giúp các bạn thí sinh vốn đã hát khá tốt (thậm chí tốt hơn nhìu 2 hlv đình đám đang đc nhắc tới) hoàn thiện giọng hát đạt mức chỉ cần đứng yên đó & nhắm mắt hát, thì tiếng hát cũng có thể chạm được tới trần nhà hát (ko phải trần phòng trà), chứ ko cần lắm những gương mặt chỉ dạy họ cách khoác chăn màn hay lưới đánh cá lên sân khấu, nhúng 1 cái bên trái, nhúng 1 cái bên phải, quay vòng vòng rồi quăng micro lên trời 4 lần mới bắt đầu cất giọng; hay là những lời hứa (có hàm ý đe nẹt) dùng ‘power’ để nâng đỡ và bảo vệ !

Với những lý lẽ cho rằng, ngoài HNH & ĐVH còn có cả ê kíp bao gồm nhiều nhạc sĩ và ca sĩ khác hỗ trợ, xin hỏi, liệu 2 người này có dạt qua 1 bên để ng khác thực hiện chuyên môn, hay là ý kiến của họ mới chính là đường hướng chủ đạo ?

Nói chung, thích chương trình này diễn ra với cách thức thế nào, với những ai tham gia, v.v.. là tùy vào mỗi người, tùy vào trình độ, nhận thức, thị hiếu, & cả vị trí lẫn góc độ đứng nhìn của mỗi người. Và mỗi ng được quyền nhận xét dựa trên nền tảng cơ bản lẫn ko cơ bản mà họ có. Bỏi tính đúng sai của những lời nhận xét, xét trên nhiều phương diện khác nhau,  là hoàn toàn tương đối (dù ở đây mình thấy Nàng đúng tuyệt đối haha), thì có lẽ tốt hơn là bình tĩnh lắng nghe và bình tĩnh có lời phản hồi, nhất là khi các bạn hlv đang đứng ở vị thế 'hot', phải chịu búa rìu của dư luận. Nếu chỉ cần vài ý kiến ko xuôi tai mà các bạn cũng nhảy dựng lên miệt thị lại ngta và buông 1 câu “ko nhìn mặt nhau nữa cho nhanh”, thì liệu các bạn, quả thật câu hỏi của Nàng là đáng để suy ngẫm hơn bao giờ, "dạy các thí sinh bằng cái gì ?"

Vĩ thanh 1 cho Nàng

Nàng càng ngày phát biểu càng hay, thẳng thắng, mạnh dạn, và lời nói ra có nhiều sức nặng (tựa như búa bổ vào đầu !) với người nghe. Nhưng Nàng có 1 điểm yếu rất lớn, điểm yếu đó đến từ việc là Nàng đã hát quá hay, mỗi lời ca tiếng hát từ Nàng đều làm bủn rủn người yêu giọng hát Nàng, nên đâm ra Nàng có nói hay cách mấy thì cũng dở nhiều so với khi Nàng hát. Thế nên, thiết nghĩ Nàng nên phát biểu ít lại, thậm chí càng lầm lì càng tốt, để thiên hạ chúng nó đói Nàng, lúc đó Nàng chỉ cười khẩy thôi chúng cũng phải trả tiền.

Hơn nữa, tiếng đời lắm thị phi. Người đẹp là đã có tội rồi, vừa đẹp lại vừa hát hay lại càng nhiều tội, lại thêm nói nhiều mà nói đúng nữa thì tội lỗi để đâu cho hết. Mong Nàng rút kinh nghiệm mà tránh xa.

Vĩ thanh 2 cũng cho Nàng

Sao người ta đang hân hoan chiến thắng nhận giải trên sân khấu, mà Nàng nỡ nào bước lên tát cho 2 tát vào mặt ngta vậy ? Hahaha.

Sunday, 10 June 2012

Sun, Jun. 10, 2012 - Cảm Ơn Mình Đã Yêu Em <3<3 (hay là Cầm Tay Mùa Hè 2)

Hôm qua 2 đứa gặp nhau khá sớm. Khoảng hơn 3g trưa 1 tí A đã đến rước mình. Trời đẹp sau 1 ngày thứ 7 mưa dai dẳng. Nắng rất nhẹ, gió hiu hiu, trời xanh xanh. A chở mình đi vòng vòng, 2 đứa tíu tít đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, vui nhiều lắm.

Rồi A chở mình đi ăn ở tiệm mỳ quen thuộc mà lâu rồi 2 đứa quên ghé ăn, nằm dưới chân cầu Thị Nghè, tên là tiệm mì ngon nhứt Sài Gòn Lý Kương. Ăn chán rồi mà trời vẫn còn sớm quá, 2 đứa quyết định gửi xe ở Tax, rồi thả bộ tà tà đi mua giày ở Porksan. Thử tới thử lui thanh toán xong vẫn còn sớm chán, 2 đứa băng qua đường vô Vomcin làm 1 vòng window shopping. Mục tiêu của 2 đứa là tiêu bớt thời gian đặng đến 8g thì đến Hành Thái Thoang xem Cảm Ơn Mình Đã Yêu Em. Vé đã mua từ hơn 2 tuần trước rồi, cẩn thận lắm, nên mua được chổ ngồi rất tốt.

Rồi đồng hồ cũng điểm 7g30. Mình và A rời Vomcin, đón taxi thẳng tới sân khấu. Trên xe mình còn cẩn thận nói với A, rằng đồ đạc lỉnh kỉnh quá, coi chừng lát coi kịch cười cười khóc khóc đã đời rồi đứng dậy bỏ quên túi giày. Tự nhiên tưởng tượng tới lúc ngồi bên cạnh A trong khán phòng rộng rãi mát mẻ thoáng đãng lịch sự, cùng nhau coi những cuộc đời vui buồn đi tới đi lui trên sân khấu mà thấy hạnh phúc quá chời. Từ Vomcin đến Hành Thái Thoang, đi taxi Minh Lai hết 41k, mình đưa luôn 50k mà anh Minh Lai anh í ko cười với mình đc 1 cái.

Đến nơi, định xăm xăm đi thẳng vào cửa thì khát quá, nên lại đèo bồng nhau rẽ qua căn tin mua chai nước Trà Xanh Khô Đọng, 2 đứa chia nhau tu liền 2 hơi thì hết, hết trước ngay cả khi người ta kịp thối lại tiền, đã khát ghê lắm, tình cảm ghê lắm.

Xong xuôi mọi thứ, mình và A đĩnh đạc tiến tới lối vào, mình lục lọi túi xách lấy ra cái vé đôi, A giọng đầy ngờ vực hỏi có mang theo ko đó, mình tự hào nói với A, đây nè, T giỏi lắm mà, cẩn thận lắm mà, trưa nay trước khi đi đã cẩn thận lục tung túi xách ra coi có ko rồi mà, sao quên được. Nói đoạn mình hí hửng lôi tay A vào. Đến lúc còn 2 người khách trước mặt nữa là đến lượt 2 đứa mình, thì bất thần A nắm tay mình giật ngược lại, đưa vé đây A coi lại coi, T là T hâm lắm, có lấy lộn vé cũ ko ? A vừa nói vừa giật vé trên tay mình, lật ra xem. Trên vé hiện ra 3 dòng chữ:

 Cảm Ơn Mình Đã Yêu Em  - Ngày 10/06/2012 - Xuất 16h00. Xuất 16h00.

Xuất 16h00. 16h00. 16h00. 16h00. Má ơiiiiiiii, xuất 16h0000000000000000000

Hai đứa sau khi đứng chết trân 2p thì tự trừng phạt bằng cách đi bộ về. Thất thểu như 2 đứa bại trận. Vừa đi vừa thỉnh thoảng phá lên cười như bị điên.

Giờ tụi mình hiểu cảm giác của mấy người tự nhiên cười ha hả ngoài đường. Có lý do hết !

A vừa đi vừa lầm bầm, giờ thì hết sợ để quên túi giày nữa rồi nhaaaaa

Rồi tụi mình nhớ lại cái show Cầm Tay Mùa Hè năm ngoái, nhớ cái lý do mình viết cái note Cầm Tay Mùa Gì.

Mình nhớ lại, rằng sau vụ năm ngoái, mình có tự hứa là tối thứ 7 nào cũng sẽ cẩn thận đến nhà hát Hòa Bình để canh cho chắc ăn bất kể hôm đó có show gì hay ko, bất kể Nàng có hát hay ko.

Mình chỉ hứa đến nhà hát HB, chứ ko hứa đến Hành Thái Thoang.

Vì vậy, cẩn thận mua vé trước 2 tuần thì thật là bằng thừa đối với trí nhớ cá vàng của mình, và của cả A. 2 tuần cũng đủ xảy ra quá nhiều sự kiện để phân chia tâm trí. Hôm mua vé đứa nào cũng biết là suất 16h00. Nhưng 14 ngày trôi qua thì cũng đủ để quên. Và nhớ nhầm qua vé mua cho Ba Má mình suất 20h00 thứ Sáu tuần này.

Chời đất ơi !!!!

2 đứa cuốc bộ đến Ai Wen Dee Cee, kêu 1 ly Mango Tango Float cho A và 1 ly gì cho mình quên tên roài chời ơi, và 1 lát bánh có tên là Bà Ngoại Nổi Khùng.

Nổi khùng thì làm sao bằng dở người.

Thật là dở người.

Rồi mùa hè năm sau, liệu 2 đứa mình lại sẽ tiếp tục dở người ở show nào ?


Sunday, 1 April 2012

Sun, Apr. 1, 2012 - Có Một Cơn Bão Đi Ngang Qua Thành Phố...

Một ly Long Island Iced Tea bên bờ hồ mưa rơi lất phất với A và S tối hôm qua, cộng thêm 1 ly Merlot trên bàn tiệc mà đến tận khi mình về vẫn chưa tàn mừng giờ trái đất của mấy anh em trong nhà, cũng đủ khiến giấc ngủ đêm hôm qua kéo dài đến tận 11g trưa nay trong tiết trời lành lạnh.

Lúc mở mắt, bên ngoài khung cửa sổ, bầu trời đã buồn trĩu trên ngọn cây bằng lăng. Một nỗi buồn ít gặp, có màu tro, đặc quánh, và hoàn toàn bất động. Bầu trời đó khiến cột sống của mình lạnh dần và từ từ đông cứng, nó khiến mình nghĩ tới hoàn cảnh nếu mình ko còn có A trong đời. Mình chắc mình sẽ trở thành một cây thịt bất động có nỗi buồn đặc quánh và xám màu y hệt thế.

Buổi trưa, mọi người trong nhà lại tiếp tục party. Mình tự hỏi phải chăng sức mạnh của nhu cầu sum vầy khiến mọi ng trên bàn tiệc tối hqua sáng nay lại có thể dậy sớm, đánh thức, làm vệ sinh, mặc quần áo cho lũ trẻ, chia nhau đi mua thức ăn, rồi dắt díu nhau về đây, và giờ đang xúm lại làm hàu và thịt bò trong bếp, trong khi mình vẫn còn hơi ngái ngủ. Có tiếng bấm chuông, lại có thêm một gia đình tụ về, mình mở cửa xỏ dép vô chân chạy ra mở cổng, Lady Gàga đang nằm ấp trong tủ giày giật mình cất giọng éc éc đầy cảnh giác. Mưa bay lất phất, cây cối xạc xào, cả khu phố tĩnh lặng lặng như thể mọi ng vẫn còn ngủ vùi. Nghe trong không khí có mùi của nhà quê như bay ra từ một ký ức rất xa.

Má hỏi sao ko ở nhà ăn, một anh rễ bảo hẹn lại giờ khác đi, một chị nói ngoài trời mưa mà. Nhưng mình biết A đang đợi, và mình biết A đang đợi mình trong một ngày mưa bão. Mình nịnh nọt mọi ng một lát rồi rón rén mở cổng chạy xe ra. Một chị chạy theo nói thôi đi đi để chị đóng cổng cho, kiểu thương cảm cho một đứa phải xông pha ra đường khi những cơn gió dữ đang giật ầm ầm bên ngoài.

Khi mình tới, đã nghe sực nức mùi đậu chiên trong bếp, A đang lẳng lặng làm cho mình món bún đậu mắm tôm mà mình đang thèm. Dù mới tối qua, lúc 2 giờ đêm, qua điện thoại, hai đứa đã bất ngờ giận nhau 1 trận tưởng chừng sống chết. A pha sẵn cho mình bình trà, rồi rót ra ly, dấm dẳng bảo uống đi cho ấm người. Vị trà đăng đắng, lát sau nghe ngòn ngọt đọng lại nơi gần cuống họng và cả đầu lưỡi. Hơi trà làm ấm trở lại lồng ngực. Những chuyện A làm luôn làm mình lén lút cảm động. Giống như khi A âm thầm đem xe mình đi rửa và đổ cho mình một bình xăng đầy trong ngày 8/3 vậy. Mình nhớ hoài.

Hai đứa ăn bún đậu mắm tôm, uống 1 chút rượu dưới tiếng mưa và tiếng những trái xoài nhà hàng xóm rơi đồm độp trên mái.

Không có gì hợp lý hơn một ngày nghỉ lại có đầy giông bão. Khi đã ở cạnh ng yêu rồi thì ko có lý do gì khác đủ hợp lý để lôi ta ra ngoài. Hít hà mùi da thịt A, mình hỏi nếu da thịt con người hay bất kỳ động vật nào trên đời này chỉ có mùi cao su hay là mùi simili, thế giới này chắc ko có sinh sản đâu hả ? A cười, cọ mũi vào mũi mình và nói rằng T là một sản phẩm kỳ quái của tạo hóa.

Hai đứa nằm ôm nhau tâm sự, giãi bày chuyện đêm qua, lắng nghe bên ngoài tiếng gầm gừ của gió, của cây cối ngã nghiêng, của sấm sét, và làm nhiều thứ, và ngủ một chút, rồi lại thức dậy, rồi lại ăn một chút, vẫn dưới tiếng mưa rơi.

Trong khoảng thời gian ở nhà A, mình nhận được 3 lần điện thoại, của em trai, của chị gái, và của em gái, bảo ai đã về lại nhà nấy rồi, và cảnh báo rằng ở ngoài đường cây cối ngã rất nhiều.

Khi hai đứa ra khỏi nhà, đã ko còn thấy ngọn đèn nào hắt ra từ những ngôi nhà hàng xóm. A cười, mưa gió như vầy, ng ta còn biết làm gì ngoài làm chuyện sinh đẻ đâu ha.

Mưa bắt đầu ngớt hạt, gió bắt đầu thôi giật, những tán cây đứng yên rũ rượi mệt nhoài sau những tơi bời. Đường phố vắng hoe, có phần hơi hoang tàn, mặt đường đầy lá rụng và cây cối ngã khắp nơi. A gát cằm lên vai mình, và lại cười, mùa này là mùa sinh sản của tất cả giống loài, trừ loài cây.

Rồi A thì thầm với mình, rằng anh chàng lái xe trông thật là giống N, người đã bị một người bạn gái của A bỏ rơi khi đang học 1 lớp huấn luyện phi công ở nước ngoài. Anh chàng lái xe, cao to, đẹp trai, rất đàn ông, và có mái tóc cắt cao gọn gàng.

Những con đường ở quận trung tâm đã tối mù dù vẫn chưa khuya, hình như cửa tiệm Circle K bé xíu nơi hai đứa thường ghé mua ít đồ ăn vặt vào ban đêm cũng đóng cửa sớm. Ở mỗi ngã tư, đèn xanh đèn đỏ đèn vàng nhòe nhoẹt sau chi chít những dòng mưa chạy dọc chạy ngang trên bề mặt cửa sổ xe. Trên các hè phố, rất nhiều những bóng người tối đen vẫy taxi trong tuyệt vọng. Mọi thứ đều sẫm màu, trừ mỗi hai tháp nhà thờ Đức Bà nghiêm nghị in đậm mình trên nền trời sáng đục màu sữa.

Mình chia tay A đầu một con ngõ có thắp đèn neon trắng. Nỗi trống trãi lại đột ngột ập tới dâng lên ngực, như bao lần, như vạn lần, như ty tỷ lần, nhưng vẫn ko thể nào quen.

Ở một ngã tư lớn, nơi rẽ trái sẽ là con đường dẫn về nhà, cô tổng đài của hãng taxi M. sau khi cực nhọc liến thoắng tên các con đường các ngõ phố, cất giọng cao cao cáu kỉnh, làm ơn nghe cho kỹ đi đừng hỏi nữa, nãy giờ phải nói đi nói lại 6 lần rồi.

Phòng khách vẫn còn sáng đèn. Ba đang nằm trên ghế massage, Má nằm ở sofa, cả hai đang xem một chương trình trên VTV. Má cằn nhằn, mưa bão vậy mà đi cả ngày. Mình kể cho Ba Má rằng cây hoa sữa đầu ngõ ngay chốt bảo vệ bị đỗ ngang chắn hết cả con đường. Ba hạ đồ gác chân xuống và nói, vậy à.

Ở ngoài, cơn bão vẫn chưa kết thúc hành trình đi ngang qua thành phố.

Mình lên phòng, cởi bỏ quần áo, di di bàn chân lên sàn gỗ ấm, và nhớ A.

Sáng mai có thể radio sẽ đưa tin, rằng có 8769 cây to nhỏ các loại đã ngã xuống trên mọi nẻo đường…

Wednesday, 8 February 2012

Thu, Feb. 09, 2012 - Đâu Phải Vậy Đâu !

* Cho bạn 1: Tờ 1k nào cũng giống nhau, tờ 500k nào cũng giống nhau, nhưng đâu phải ai cầm tờ 500k thì cũng giống nhau đâu, đâu phải ai xài tờ 1k cũng giống nhau đâu.

* Cho bạn 2: Xe hơi nào cũng có 4 cái bánh với 1 cái vô lăng, nhưng đâu phải xe nào cũng có mùi taxi đâu.

* Cho bạn 3: Có những điều tưởng chừng 100% chính miệng mày nói ra chớ ai đừng có chối, nhưng đó đâu phải là cách duy nhất để một bí mật bị bật mí đâu. (Có những tình cảm ko đơn giản đến từ 1 cái click chuột, sao chỉ cần nghe lời ra tiếng vào rồi chọn cách lẳng lặng quay đi mà ko thử hỏi nhau 1 câu ?)

* Cho bạn 4a và 4b: Đâu phải cứ remove rồi add lại thì đương nhiên phải được accept đâu.

* Cho bạn 5: Đâu phải chuyện gì người ta ko biết thì coi như là ko có đâu.

* Cho bạn 6: Đâu phải chỉ đọc từ truyện ra thì có thể tự cho là mình đã 'sống' qua đâu.

* Cho bạn 7,8,9,10,11,12,n : Đâu phải ko để lại dấu vết thì ngta ko biết mình lén lút vô xem đâu (hahaha).

* Cho mình: Trường túc bất chi lao, chân dài ko biết mệt. Đâu phải U40 thì chân bị ngắn lại đâu, mà lo !

* Và cho A, my Tục Tưng: Đâu phải T thức khuya là vì T ko nghe lời A đâu. Người lớn thì ít ngủ để đc sống lâu thêm tí nữa, A à. Sống lâu để lẽo đẽo bên A hoài hihi (tự đập màn hình vô mặt luôn hahah )

Thursday, 22 September 2011

Wed, Sep. 21, 2011 - Bốn Mươi Năm Rượu Li Bì... Hồi Sinh Bất Chợt Nhu Mì Thấy A...♥♥

Thay 4 cái bàn chải, quánh hết 5 ống kem, tắm hết 4 bình sữa dê, xài hết 2 cuộn giấy toilet thì tròn 1 năm cái đêm T nằm ở Huế đợi sáng hôm sau đi Lào. Đêm đó A nt cho T, A giả bộ nói A thấy trong lòng A sao sao đó ko có bình thường chút nào nữa, rồi A nói tại T hết đó, tại T làm A như dzầy đó, thế là T bèn chụp cơ hội nghìn năm đó để nói T thương A lắm, ai ngờ đâu A mừng rỡ quá nói liền luôn rằng là A cũng dzậy, và từ đó mình chính thức yêu thương nhaoooo sau mấy tháng ròng tình trông như đã mà mặt ngoài còn e...

A biết ko, giờ T ko có dám hình dung chút xíu nào, rằng T sẽ ra sao, nếu T ko có ngày gặp được A. Câu này nghe có vẻ nhàm tai và sáo rỗng quá đi vì đã có tỷ tỷ người từng nói vậy trước T rồi (dù tỷ tỷ người đó nói với tỷ tỷ người khác chứ ko phải nói với A), nhưng mà T thiệt tình là ko kiếm được câu gì khác đúng hơn để nói đâu.

T nhớ hồi mình mặt ngoài còn e, T nói sao tự nhiên muốn nhìn thấy cái mặt của A quá, vậy mà tối đó trời đang mưa lất phất, A cũng chạy tới cho T nhìn, mang theo chè cho T nữa, chè đậu đỏ, với chè khoai, nói là để T ăn cho... nhuận trường ! T cũng nhớ hồi mình mặt ngoài còn e, A đi về quê bạn chơi, T nt nói sao A đi chơi 1 mình để T ở SG buồn dzậy nè, A trả lời là A đi chơi nhưng nhớ T mà, có quà cho T mà, T nghe xong thích lắm, cam phận chờ A cả 1 ngày, rồi tối A tới, mang theo 1 chú vịt còn kêu cạp cạp đầu trọc lóc thu lu trong cái giỏ lát. T cũng nhớ hồi mình mặt ngoài còn e, T bị cảm, T nhõng nhẽo, tối A tới, A mang theo cho T gói thuốc xông, T nhận gói thuốc là T hết sạch bệnh, giờ gói thuốc vẫn nằm trên cái bàn giữa phòng T, vẫn còn thơm nồng mùi lá thuốc, còn ấm kỷ niệm cái thời tình trông như đã của tụi mình... T thương lắm, A biết ko.

T nhớ khi mình chính thức bày tỏ tình yêu với nhaoooo rồi, lần đầu mình đi chơi xa với nhau, đạp xe ngoài bờ biển cả ngày, buổi tối đi dạo rạc cả cẳng, mà về phòng A vẫn cần mẫn xoa bóp cho T dù biết rằng T ko còn đủ sức với ko có khả năng xoa bóp lại cho A. Rồi A mệt quá nằm lăn ra ngủ bên cạnh T, mặt hiền khô, ngủ mà miệng còn cười cười, thân thể A tỏa ra hơi ấm. T thương lắm, A biết ko.

T nhớ những ngày Ba T vào bv, T vào lo cho Ba, A tất tả đi thăm nuôi T, động viên T, an ủi T, còn mang đồ cho T ăn nữa.

T nhớ những ngày T phải dọn dẹp lại cái nhà cũ rộng mênh mông đầy ắp đồ đã rất lâu ko ai ở, A đều tranh thủ giờ rãnh để chạy tới phụ giúp T, cùng chia sẻ với T cái kỷ niệm 30 năm ròng T sống trong ngôi nhà đó. T thích lắm, lần đầu tiên trong đời T có 1 người yêu mà người đó có cơ hội bước vào căn phòng cũ của T, nhìn ngắm tuổi thơ của T, nhìn ngắm nơi T khóc T cười thưở mới lớn.  T cũng nhớ lúc bọn thợ sửa căn nhà đó bất cẩn làm cháy cái phòng đặt tủ sách, làm kinh thiên động địa cả khu phố, hôm sau A thay T làm công tác ngoại giao cảm ơn sự giúp đỡ của xóm giềng và xoa dịu cho họ nỗi kinh hoàng suýt bị cháy lây.

T nhớ những lần A mua trái cây nhang đèn cho T tới chùa thăm bà Ngoại. Trước khi có A, T chỉ mang 2 tay không đến nơi đó 1 mình hoặc với Má thôi. Tự nhiên giờ T có người yêu đứng lầm rầm trước bà Ngoại bên cạnh T, có cả nhang đèn trái cây tươm tất nữa, T cảm động ơi là cảm động.

T nhớ những đợt T bị ho, A dậy thiệt sớm đi mua lá về nấu nước mang đến cho T uống, mà còn phải mất công dụ dỗ T nữa, vừa dụ vừa hun T nữa, T thích quá trời đi, nhưng T ko dám bày đặt ho quài nữa, T thấy A vất vả quá, T kềm chế cơn nhõng nhẽo ăn vạ của mình, dù T thích ăn vạ lắm.

T nhớ những hôm T bệnh, A hớt hải đi mua thuốc cho T, đánh gió cho T, ôm T, vỗ về T, hun hít T. T thấy T mau hết bệnh dễ sợ, từ ngày T có A trong đời T.

T nhớ những lần T phải đi bs, A dù bận cách mấy cũng tìm ra cách chạy đến ngồi thu lu đợi bs bên cạnh T, chạy tới chạy lui đóng tiền cho T, dìu T lên xuống mấy bậc thang từ phòng nọ tới phòng kia, đối xử với T như với người cao niên, lần đầu tiên trong đời T ko còn thấy mủi lòng khi hình dung tới lúc tuổi già xế bóng của mình nữa.

T nhớ những món đồ A tặng cho T, A đi đâu mua gì cũng mua cho T, có khỉ chỉ mua đồ cho T thôi rồi về, A mua đồ cho T ngay cả những lúc A đang giận T nhất, ko muốn nhìn mặt T nữa luôn. Giờ T nhìn quanh phòng T toàn thấy đồ của A. Trên người T mặc cũng toàn đồ của A, trong xe T cũng toàn đồ của A. Giống như sáng sớm T mở mắt là thấy A vậy, giống như T hít thở hay chớp mắt là nhớ tới A vậy. A is all around, hihi, T thương lắm, A biết ko.

 T nhớ đêm nào gặp nhau về mình cũng áp đt lên tai thủ thỉ tiếp tới khuya lơ khuya lắc, A luôn tìm cách giải tỏa cho T những khúc mắc trong lòng, nghe T tâm sự những buồn vui, những mong muốn chưa thành, khuyên giải T khi T bực mình hay ấm ức ai đó. Lúc nào A cũng ở bên cạnh T (& đi guốc trong bụng T haha), T yên tâm lắm, T vững lòng lắm, A biết ko.

T với C yêu nhau ròng rã 9 năm trời, mối tình kẻ Bắc người Nam trắc trở nhiều thứ, hiếm hoi lần được ở cạnh nhau. Hồi đó đến ngày lễ ngày hội 2 đứa chỉ ở bên nhau trong cái điện thoại. Giờ những mơ ước của T ngày đó với C, A làm cho T hết. A chở T đi phố lồng đèn mùa Trung Thu, mua cho T lồng đèn con gà. A ngồi với T giữa giáo đường nhà thờ Đức Bà trong đêm Chúa Giáng Sinh. A ôm hun T trên tầng 23  giữa ánh sáng pháo hoa rực trời trong đêm count down mừng năm mới. A dẫn T đi đủ 10 chùa trước khi kết thúc năm âm lịch. A chở T đi chợ hoa mua thật là nhiều hoa, Tết vừa rồi sân vườn nhà T toàn hoa A mua, ai nhìn hoa cũng khen nức nở. A gật gà bên cạnh T trong xe, gục mặt lên vai T trong những ngày rét mướt đi giữa núi non Việt Bắc trập trùng tràn ngập hương Xuân. A tặng cho T gối ôm đúng màu xanh lá cây T thích, nến và hoa hồng ngày Lễ Tình Yêu. A tặng cho T 1 đống thuốc để tắm trong ngày 8/3. A chở T lên cái dốc khu Hòa Bình cạnh chợ Đà Lạt mua cho T cái bánh sn và con cừu bông bé bỏng Riri trong ngày sn T. A mang lại cho T 1 tuần nghĩ hè rực rỡ nhiều sắc màu ko thể nào quên ở miền Trung. A đi chùa với T trong ngày lễ Vu Lan. A đi với T đến nhà thờ trong ngày cưới Bí Bí. A ngồi bên cạnh gắp đồ ăn cho T trong tiệc cưới Bí Bí nữa. Nhiều nhiều lắm, bất cứ ngày lễ trọng đại nào của năm A đều ở bên cạnh T, ngày Giải Phóng miền Nam nè, ngày Quốc Khánh nè, ngày Quốc Tế Thiếu Nhi nè, đó là còn chưa kể A cũng ở bên cạnh T trong cả ngày thành lập Đội nữa :))

Mỗi lần T cần đi làm bất cứ thứ giấy tờ nào, hay là bất cứ chuyện gì liên quan đến cửa quan, A đều thu xếp để đi với T hết. A còn chở T đi bs thần kinh nữa. Và A nấu rất nhiều món ăn ngon cho T. T thương lắm mỗi lần A hỏi T muốn ăn gì nè mai A nấu cho T ăn nha. T nghĩ T muốn ăn hết đồ ăn có trên thế gian này, nghĩa là ăn quài ko hết món đó, nghĩa là A có lý do để nấu cho T ăn quài quài quài quài thôi.

Rồi A còn đi với T xem tất cả những bộ phim, những vở kịch nặng nề mà T yêu thích. A tìm đọc & mua tặng T sách của Haraki Murakami, nhà văn mà T cực kỳ mê mẩn. A thấy T mải mê lên mạng tìm thơ Bùi Giáng, A ra Fahasa tìm mua Bùi Giáng cho T.  A còn chịu khó ngồi bên cạnh nghe tất cả những thứ nhạc thấy ghê mà T thích nghe nữa. A cắn răng mua vé Bob Dylan vì thấy mắt T sắp ngân ngấn nước, A vui vẻ ngồi cạnh nhìn T say mê há hốc nghe Lam với Tùng Dương gào la trong phòng trà, giờ thì A cũng chịu Lam rồi, A nói T thích cái gì thì A thích cái đó, câu này T nhớ lắm, vì A mới nói cách đây 3 hôm thôi. T thương lắm, A biết ko.

T muốn đi bất kỳ đâu, gần xịt hay xa lơ xa lắc, dù cả là chổ A ko thích, A đều sẵn lòng đi với T. Có lần T sến lên, thay vì nói A đi cùng trời cuối đất với T nha, thì T lại nói lộn thành A đi đầu đường xó chợ với T nha, A cười nói T bịnh quá, rồi A gật đầu. T thương lắm, A biết ko.

T nhớ những đoạn đường xa lơ xa lắc A phải lầm lũi về một mình sau khi đưa T về nhà, T nói thôi A về đi để T đi taxi về mà A ko chịu, A muốn đưa T về đến tận nhà, muốn tranh thủ được ôm nhau thêm 1 quãng đường nữa. T thương lắm, A biết ko.

A sợ dùm T chuyện này chuyện kia, A lo cho T chuyện này chuyện nọ, rất nhiều khi A cắn răng chịu phần thiệt thòi về mình để giữ gìn bình yên cho T. T thương lắm, T cảm kích lắm, A biết ko.

T nhớ những lần mình giận nhau, chính xác là T hư nên A giận T. Lần nào A giận A cũng đòi bỏ T hết, A nói A thiệt là mất công mất sức đi yêu 1 người như T. Lần nào nghe vậy T cũng sợ hết hồn. Nhiều khi T bực mình, T nổi khùng, T nghĩ ờ bỏ đi bỏ đi bỏ cho rồi đi. Nhưng mà T ko bao giờ  khùng lâu được, chỉ 1 buổi thôi là T lại chạy tới năn nỉ A tha cho T thôi à. T nhớ có lần A khăng khăng dứt khoát ko thèm yêu T nữa, T buồn xo, T sắp sửa khóc òa, lát sau A thấy tội nghiệp T quá, A lại ôm chặt lấy T, vừa ôm vừa nói là T cứ ngơ ngơ như vầy sao mà A yên tâm bỏ T được đây. Lần đầu tiên trong đời T thấy xì tú bịt quá cũng có cái hay, nhờ bị xì tú bịt mà ko bị A bỏ. Thánh nhân đãi kẻ khù khờ chắc là ám chỉ trường hợp T rồi. T yêu A lắm, càng yêu gấp triệu lần hơn từ khi A hiểu rằng T rất ngơ ngơ, A biết ko.

T chắc rằng A ko phải là người duy nhất trên thế gian này làm những điều này cho người yêu của mình. Nhưng A chính là người duy nhất trên thế gian này làm tất cả những điều này cho T. Bởi như thế, trong lòng T, A là duy nhất, A biết ko.

A giống như người cầm cái kim khâu, lần mò tìm cái đít kim để tẩn mẩn xỏ vô sợi chỉ, rồi đi vòng vòng xem T rách chổ nào thì khâu lại cho T chổ đó. Đường kim của A thẳng tắp, mũi chỉ của A mịn màng, những vết rách liền lạc và mờ đi thậm chí biến mất tiêu ko dấu vết. Giờ T lành lặn. Giờ T tinh tươm. Giờ T cười mặt mũi thiệt hiền lành và sáng láng. Nên trong tình yêu của T dành cho A, ngoài cái yêu thương tha thiết và đam mê cháy bỏng, còn có cả sự biết ơn rất thiệt thà. T thương A nhiều lắm, A biết ko.

Mấy bữa nay A cứ hù dọa T quài, nói rằng sẽ có ngày viết bài gửi báo, vạch trần bộ mặt thật của T cho người trong ngõ lẫn người ngoài ngõ được sáng tỏ rõ ràng. T sợ lắm. Nên T vạch mặt A trước nè. Để mọi người sau này có đọc bài của A thì vẫn sẽ tin T chứ hông có tin A, và cũng là để kỷ niệm 1 năm ngày chính thức nói yêu nhaooooo của 2 đứa mình… ♥♥

Nấu cho T ăn quài nha, Tục Tưng của T... ♥♥

 

Tuesday, 30 August 2011

Tue, Aug 30, 2011 - Ai Nhớ Ngàn Năm Một Ngón Tay...

Thứ Hai tuần trước mình biểu diễn ảo thuật, đập cái ly lên đầu. Kết quả buổi ảo thuật thiệt là rực rỡ, cái ly bể ko còn hình thù, cái đầu thì còn nguyên, ngoại trừ bị đứt đốt trên cùng của ngón trỏ bàn tay phải. Mình ốm nhom vậy mà máu ở đâu ra ko biết, chảy lênh láng sàn nhà của Tục Tưng, văng lên cả tường, và chăn gối của Tục Tưng, hiện trường để lại hệt như 1 vụ án mạng kinh hoàng.

Dù đã băng bó, 4 ngày sau máu từ vết thương vẫn rỉ rả. Cuối tuần rồi, Tục Tưng đổi phương pháp, mua cho chai dầu mù u, bôi lên phát hôm sau vết thương lành ngay.

Tuy nhiên, cái mày của vết thương chưa rớt ra nên ngón trỏ vẫn chưa feel được, nên chưa touch đc cái pad của laptop xinh đẹp & cũng chưa touch đc cả màn hình của cái Flyer xinh đẹp, thành ra 10 ngày nay mình đành phải dùng ngón giữa để thay thế.

Có cái ngón giữa mà phải làm đủ thứ chiện hết à. Hèn chi Du Tử Lê mới có câu thơ để đời trên...

'Ai nhớ ngàn năm 1 ngón tay...'

Mùa hè rực rỡ lấp lánh sắc màu đã trôi qua mà mình còn chưa kịp viết cái note nào để lưu dấu hết. Mới thấy mây trời lơ lửng và nắng nhẹ đâu đây thôi, mà chỉ còn có 2 tuần nữa là đã đến trung Thu em xách đèn đi chơi rồi… Ơi thời gian thiệt là lạ nhỉ, ngắn ngắn dài dài như những ngón tay trên 1 bàn tay... 

Bấm đốt tay để đếm thời gian từ cái ngày năm ngoái Tục Tưng tặng mình cái lồng đèn hình con gà ... Bấm đến ngón giữa thì dừng lại…

Bởi thấy chính mình cũng đang và sẽ nhớ ngàn năm tha thiết 1 ngón tay… hihi… ♥♥ 

 

Sunday, 24 July 2011

Sat, Jul. 23, 2011 - Cầm Tay Mùa Nào ?

Cho ngày 23 âm lịch... ^^

Sau khi ăn uống no nê, bước ra khỏi quán, 2 đứa quần quần áo áo là lượt lái xe vi vút hướng thẳng nhà hát to vĩ đại mang tên HB.

Chuẩn bị mưa, khí trời mát đẫm. Sân nhà hát thênh thang thường ngày nay đầy kín các loại xe 2,3,4 bánh. Ko có teen teen, chỉ có những nam thanh nữ tú 7x, 8x quần áo thiệt đẹp dập dìu ngoài sân & trong sảnh. Nhát thấy rất nhiều gương mặt thân quen thời Tạp Ký Giai Điệu. Chỉ muốn chạy đến ôm chầm các bạn hôn lấy hôn để tay bắt mặt mừng, mừng mừng tủi tủi, nhưng lại thôi, sợ trôi hết son hết phấn bõ công 4 tiếng đồng hồ bôi bôi trét trét.

Mình thấy bác Shoes4u, như thường lệ, ôm 1 bó hồng nhung rạng rỡ đứng trầm ngâm ngay lối vào cửa trái, nhoẻn miệng cười rưng rưng dơ bó bổng vẩy vẩy mình như mấy cô hoa hậu phút đăng quang. Mình thấy cả bác Louis Chim đang lôi em Anna chạy sềnh sệch lối cửa hông, trong hốt hoảng, chắc đi tìm toilet. Mình thấy bác Shinchu đẹp trai phong độ mới từ Nhật về tay trong tay với 1 nhân vật lạ mặt bí hiểm đứng săm soi khu đặt bàn bán CD. Chuông đt rung bần bật trên tay, nghe giọng Fun Box Haitie hớn hở alo ỏm tỏi đầu bên kia, chị chị quay lưng lại đi em với chân dài của em đang đứng đây nà. Rồi mình thấy Xì-Kai [bầu trời xanh lồng lộng của mình] mắt liếc đung đưa đứng cạnh Cao văn Tám với nụ cười thư sinh rạng rỡ... Ôi chời, sao mà thương thiệt là thương, ai cũng đáng yêu hết vậy nà. Mình vẫy tay chào mọi người, mình nhoẻn miệng cười, mình đưa tay gửi những nụ hun nhờ gió, mình tự thấy 2 đứa mình hôm nay cũng rạng ngời ko kém mọi người, rồi mình ngúng ngoảy theo Tục Tưng đi vào.

So với phòng trà WC nhỏ bằng lỗ mũi lại dẹt như 1 chàng trai ngực 72, khán phòng của nhà hát thiệt là mênh mông mênh mông. Cả trệt & lầu đã đầy kín. Khán giả trò chuyện rì rào đợi đợi mở màn, máy lạnh chạy êm ru, ghế đệm mềm êm ái, trần nhà cao vút thoáng đãng. Bàn tay phải của mình và bàn tay trái của Tục Tưng đan chặt nhau, mình nhắm mắt tựa vào vai Tình Yêu của mình đầy khoan khoái. Ôi dễ chịu làm sao, hạnh phúc làm sao, thần tiên làm sao.

Rồi đèn chợt tắt, 1 tít tắt đủ để Tục Tưng lợi dụng cơ hội thơm mình 1 phát vào má, yêu ghê, yêu ghê, màn sân khấu từ từ mở ra, ánh sáng dịu dàng hoang đường, rồi tiếng hát nồng nàn ngất ngây đắm say hoang dại bốc lửa chết người ấy vút lên, vút lên, vút lên... Chúa ơi, thánh đường là nơi đây, nữ hoàng chính là đây, nàng, nàng, nàng, nàng ! Killing me softly with her songs. Đồng hồ chỉ đúng 20:00. Nhà hát HB chưa khi nào đúng giờ hơn thế. 

Và, sự thật thì ko phải thế.

Lúc 20:30, nghĩa là 30p sau giờ mở màn in trên vé, mà sau này mình mới biết, 2 đứa mình đang ngồi trong quán gỗ đèn vàng ấm cúng, ăn tất tần tật các loại thức ăn thơm phức nóng hổi bày biện trên bàn. Ngoài trời mưa rơi, mưa rơi.

21:30, trời tạnh mưa, 2 đứa ra khỏi quán, quấn khăn lên cổ đèo nhau đi khắp phố phường. Đèn SG ngọn xanh, ngọn đỏ, xe cộ dập dìu, 2 đứa thao thao bất tuyệt cho kế hoạch ngày mai, kế hoạch tuần sau, tháng sau, những ngày sau sau & cả những kế hoạch ko rõ sẽ thực hiện đc vào thời gian nào. Tụi mình vòng tới vòng lui khúc đường đó 87 lần, mình hỏi Tục Tung là nên xây tam cấp hay ngũ cấp nhỉ, tường ốp gỗ, những khung cửa kính chia nhỏ, đèn vàng, có phòng nhỏ nhỏ để tụi mình tăng ca, nhỉ, nhỉ, nhỉ, nhỉ ? Tục Tưng hớn hở trả lời, ờ như dzầy, như dzầy, như dzầy nè... Như thể chỉ sau 1 đêm, toàn vẹn ước mơ của tụi mình sẽ biến thành 1 sự thật hoàn hảo long lanh.

23:00, Tục Tưng đưa mình về đến nhà. Mình ngồi toilet & onl bằng Flyer xinh đẹp yêu kiều huyền bí, xem tin tức biểu tình sáng mai, chờ Tục Tưng.

23:30, Tục Tưng về đến nhà, 2 đứa mình lại ôm đt buôn chuyện say sưa, mình vẫn ngồi toilet.

23:35, mình vẫn ngồi toilet, vừa nghe Tục Tưng tíu tít, vừa vào FB, ngay lập tức thấy page Thanh Lam Diva Fan Club ghi status thế này:

                         Nhà hát Hòa Bình kín chỗ,khán giả vỗ tay rần rần cho Lam.

                         Lam hôm nay hết sức tuyệt vời,trên cả tuyệt vời

1 luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, hít 1 hơi rất dài, thì thào, Tục Tưng, Tục Tưng, hôm bữa mua vé ngta có hỏi mua thứ 7 or CN hông ? 

trả lời, hông, sao dzậy ??? 

cứng đờ, chời đất ơi, nghĩa là hôm nay chứ hông phải ngày mai (rồi khóc rất to) 

hảaaaa ?????? sao nói CN mà ???? bữa giờ hông nhìn lại vé lần nào hả ??? 

run rẩy, thôi T tắt máy nha, xả nước, rồi tắm rồi đi coi lại vé rồi T gọi lại nha

...............

...............

 haha thương quá, hahaha thôi mà, đừng buồn, ko cầm tay mùa hè thì mai mốt mình cầm tay mùa khác...

..............

mà chời đất ơi sao tự nghĩ là CN dzậy ?

.............

chời, nghĩ lại tiếc tiền quá, đúng là đóng tiền ngu mà !

............

lần sau A đi mua vé, dù ngta hát thứ mấy đi nữa thì  A cũng sẽ tự quyết định là ngta hát thứ 7 cho chắc ăn nha...

............

thôi coi như có gì xui khiến mình tránh xa chổ đó hôm nay đi nha, có thể hôm nay mình mà đi đến đó thì mình sẽ bị abcdefg...

............

chời càng nghĩ càng thấy nhục mà hahahaha...

............

A nói nghe nè, T đừng có kể ai nghe nha, nhục quá à, đừng kể ai hết nha...

............

còn nếu mà tức quá vẫn muốn kể thì T hư cấu 1 chút đi nha, T nói là T vô mua vé chứ hông phải A nha, hahahahha...

............

rút kinh nghiệm nha, lần sau coi giờ ngta hát chứ ko phải nghĩ mua vé là muốn đi coi lúc nào là đi nha...

.............

chời ơi tiếc quáaaaaa !!!!

............

chời ơi cũng may bây giờ phát hiện ra, chứ mai hớn hở tới đó mới phát hiện thì chắc cuồng...

chời đất ơi, T ko thể nào tin rằng đây là sự thật. 100 năm rồi mới có cơ hội nghe Lam hát ở nhà hát.. huhuhuhu.. hụt hẫng quá ... hahahahahaha

thương quá à, hơn 12g roài, T đi ngủ đi nha, A làm cách nào đền bù lại cho T đây, A xin lỗi nha...

hông, lỗi của T, tự T nghĩ là 24/7 mới hát mà

mà sao tự nghĩ dzậy, thích CN hơn thứ 7 hả ?

hông, hình như coi đâu đó rồi ấn tượng vậy luôn, cái trang quỷ thanh lam phen cờ lúp thì phải huhuhu hahahahaha...

hix, thôi T xuống ngủ với Má đi, đừng có bị điên nha, sao A nghi T sẽ bị điên quá à...

huhuhu, mà thôi, chắc số mình là mai phải @$%^&& rồi, nên ông Trời ko cho hát ngày mai…hahahaha...

ờ, hahahha, đúng rồi, số mình là mai phải @$^%&& rồi, thích quá ! Mà đừng bị điên nha !!! Muahhhh muahhhh chụt chụt chụt xxx

^^  ^^  ^^  ^^ ^^

Mình nhớ hôm đó Tục Tưng mua vé ra hớn hở đưa mình, mình cất thẳng vào túi xách. Cả 2 ko hề ngó đến đôi vé 1 lần nào cho đến lúc phát hiện ra sự thật phũ phàng khi ngồi trên toilet. 

Đêm hôm qua sau khi cúp máy, mình vẫn ngủ say sưa 1 lèo đến tận 8g30 sáng nay. Bởi vì tình thật là trong cái rủi cũng có cái may. Hôm đó 2 đứa đi mua sắm về nên túi tiền chẳng còn bao nhiêu, vét sạch dồn lại chỉ đủ mua cặp vé 400k. Hôm đó mà dư dả tiền bạc trong túi, hay là phòng vé có trang bị đồ nghề để tụi mình cà thẻ, thì hôm nay chắc 2 đứa mình đã dắt nhau lên tổ ấm, mở toang cái cửa sổ ko bao giờ có rèm, nhảy 1 phát xuống, hộc máu cho chết tươi !

Nàng ơi, nàng ơi….

Thôi giờ mình đi gặp Tục Tưng nè, mình nhớ Tục Tưng quá, hix hix. Cầm… tay… xao xuyến mùa hè… giọt mưa... trên mái rụt rè... nhẹ rơi... để em thương mãi... ^^


Friday, 24 June 2011

Fri, Jun. 24, 2011 - Đu & Lỗ Tai Heo Chấm Mắm Nêm (hay là Chuyện Chúng Mình)

8g tối của đúng 1 năm trước, mình lần đầu gặp mặt Tình Yêu. Tình Yêu ngồi trên cái ghế đu, đối diện Tình Yêu là bạn Heu Ruoi. Heu Ruoi sau đó trở thành đại ân nhân của mình với Tình Yêu vì đã giới thiệu cho tụi mình chit chat, rồi còn tổ chức buổi gặp mặt hôm đó nữa.

Mình nhớ hôm đó mình đi từ nhà đến quán mất hết 1 tiếng. Ko phải vì quán xa trung tâm hay khó kiếm, ngược lại thì có, nằm ngay mặt tiền của 1 con đường to đẹp ngay trung tâm thành phố mới chết. Chết ở chổ là quán rõ ràng tên An, mà Heu Ruoi bảo mình là quán Đu. Bực tức vì mất hết 1 tiếng đồng hồ, mình truy vấn 1 hồi thì mới hay là tên đó là do Tình Yêu nói với Hêu Ruồi, lý do là vì Tình Yêu thích mấy cái ghế đu trong quán, ám ảnh, nên cứ nói nó thành quán Đu.

Ngay lúc đó mình đã thấy nhân vật này lạ lạ rồi ^^ Đã vậy, suốt buổi trò chuyện lại cứ đu đưa trước mặt mình ^^

Sau này Tình Yêu hay đố, ngày 24/06 là ngày gì, mình hay trả lời, là ngày Tình Yêu xuất hiện & đu đưa trước mắt T. Tình Yêu thích câu trả lời đó lắm.

Suốt thời gian yêu nhaooo, tụi mình ko trở lại quán đó lần nào.

Những ngày đầu tháng Sáu năm nay, Tình Yêu và mình đã lên kế hoạch là sẽ mời Heu Ruoi đến lại quán Đu, để cùng nhớ lại kỷ niệm của cái ngày định mệnh đó. Nhưng đùng 1 phát Tình Yêu bệnh nặng, kiểu thập tử nhất sinh, 3 ngày phải đi cấp cứu những 2 lần. Hai hôm trước còn rên rỉ than thở lo lắng ko biết kịp hết bệnh để ngày này hẹn hò nhau ko nữa. Đã vậy hôm nay đến lượt mình mon men bệnh.  Cuối cùng hủy hết. Chỉ còn mong đủ sức có thể trở về tổ chim của 2 đứa, để ôm ấp vuốt ve nhau thay cho thuốc đắng.

Trước 8g tối nay,  mình tìm mãi mà ko thấy cái áo mình mặc ngày đó. Chỉ còn đúng cái quần & đôi giày nhân chứng tình yêu, nên đành mặc cái áo khác. Đến 8g, gặp Tình Yêu thì thấy Tình Yêu bẽn lẽn cười, rằng Tình Yêu đang mặc cái áo hôm đó nà, chỉ cái quần là hình như hông phải, với đôi giày chắc chắn cũng hông phải luôn. Rồi lén lút tủm tỉm cười với nhau trong gương chiếu hậu. Phải ko, 2 đứa đúng là Trời sanh 1 cặp, ráp lại là thành bộ, như áo với quần.

Ở tổ chim, tụi mình ôm rịt nhau trong tay, thấy xót xa quá trời, bệnh có mấy hôm mà giờ chỉ còn một nhúm, ôm gọn lõn được trong lòng. Thương lắm, đã bệnh lại còn gặp chuyện nhà cửa rắc rối, mà mình thì ko giúp được gì. Vậy mà Tình Yêu cũng gạt qua mọi thứ, ráng nấu mang đến cho mình món ăn mà mình rất thích & lúc nào cũng mơ ước được ăn chung với Tình Yêu nữa.

Vậy mà cuối cùng mình vụng về, mình dốt nát, mình làm Tình Yêu buồn, làm hỏng mất buổi tối mà Tình Yêu mong chờ bấy lâu. Mình thấy mình đúng là vô dụng, vô tích sự đã chớ, lại còn thật là vô duyên nữa chứ.

Mình xin lỗi mà Tình Yêu nói ko cần, và thậm chí là ko thèm cần mình nữa. Tình Yêu đạp mình văng vô toilet.

Mình ân hận lắm. Nước mắt ngắn dài trôi sông lụt biển vẫn ko diễn tả nổi cơn ân hận của mình. Mình ân hận vì đã làm Tình Yêu quá buồn. Mình ân hận vì mình cứ leo lẻo nói thương yêu, mà hành động thì còn thua cả những người thiểu năng :((

Giờ mình mệt lắm nè, nhức đầu lắm nè, cơn cảm cúm kéo tới nè, nhưng mình ko sao ngủ được. Chỉ muốn ngồi đây nói ngàn lời xin lỗi Tình Yêu... Dù mình nghi là lần này Tình Yêu bỏ mình thật :(( Trời ơi, chắc con chết :((

Mà Tình Yêu ơi, muốn để dành món ngon lại để được ăn cùng với tình yêu của mình lại là cái lỗi lớn quá vậy sao ? Có nổi khổ riêng của mình lại còn là cái lỗi thậm chí lớn hơn vậy nữa sao :'(

 

Saturday, 11 June 2011

Sat, Jun 11, 2011 - Said I Love You... But I Lied...

'Cause this is more than love I feel inside...

Cám ơn các tình yêu Thuong Linda Le, BoBo Nguyen, Khắc Duy, Heu Ruoi, Tear Smile đã mang theo gia đình hạnh phúc đến chung vui cùng gia đình chúng toai tối nay. Mọi sơ suất trong việc đón tiếp, thiếu thức ăn, thiếu nước uống, mặn ngọt chua cay xin niệm tình yêu của chúng toai mà bỏ qua cho, chúng toai hứa mọi thứ sẽ đầy đủ hơn trong lần kỷ niệm vào năm sau, năm sau của năm sau, của những năm sau sau nữa. Cũng xin gửi lời yêu thương sâu sắc tới món quà của bạn Chanh Depzaj và lời chúc mừng chưn thành của honey.

Lời sau cùng là cảm ơn Tình Yêu sâu thăm thẳm tự đáy lòng, với vô vàn những nụ hôn mà Taurus vẫn còn rất dư sức để trao gửi :))  I LOVE YOU !

Monday, 23 May 2011

Mon, May 23, 2011 - Em Sẽ Trốn Khi Anh Đuổi Tìm..

Bao nhiêu là mong chờ, bao nhiêu lần đòi Tình Yêu chở đến tiệm đĩa hỏi đĩa của nàng, và rồi cuối cùng đêm nay đã có điều mơ ướt trên tay.  Xe dừng lại cái uỵch trước tiệm Uuuyennn, Tình Yêu đủng đỉnh khoan thai bước vào tiệm rồi lại khoan thai mang đĩa ra nhét vào túi mình, vừa nhét vừa bảo... chín sáo ngànnnng chớ có phải chín hai ngànnnnng đâu ^^

 

Bìa đĩa có gam màu vàng mênh mang niềm nhớ, & sang trọng. Sang trọng như cái chữ H trên dây thắt lưng và dây thắt cổ của gã tên Hưng (sau đây sẽ gọi là y). Sang trọng như màu cam trên đôi giày y hay mang hay cái bóp y hay cầm nhan nhãn trên các báo mạng lá cải, lá mồng tơi, lá dền dền (ờ mà tại sao mình coi mấy cái lá này ??). Rất là sang trọng. Nhìn phát là nhớ ra ngay cái đầu thập niên 90, khi mà các chuyên gia làm bìa đĩa nước nhà mới tập tễnh làm quen Illustrator. Nhìn phát là ngửi ra ngay mùi hủ tíu mì sườn ngày bán được 3,000 tô, với cả mùi cháo Cây Hành rất là dinh dưỡng em bé.

 

Nói về y

 

Y ngoài thế mạnh về thẩm mỹ và sành điệu trong chưng diện, còn có thế mạnh khác quan trọng hơn là rất có tư duy trong âm nhạc.

Thấy ko, chủ đề Sa Mạc Tình Yêu thì ảnh minh họa y như rằng phải có mấy phát sõng soài tơ hơ trên cát. Có sa mạc nào mà ko có cát đâu, như biển là phải xanh vậy mà, và tên Hưng thì khắp người phải ghim đầy chữ H vậy. Thẩm mỹ quá trời. Like mạnh !

Bìa đĩa và ảnh minh họa chỉ là minh họa cho chủ đề theo nghĩa đen. Còn phần biên tập thì mới là nghĩa bóng.

 

Đã yêu là phải có đầu có đuôi. Kiểu đó ngta gọi là tình yêu chung thủy. Sắt son lắm. Thấy ko, bắt đầu là bịn rịn rụt rè bẽn lẽn, sau đó là đam mê say đắm điên cuồng, rồi giữa chừng là hiểu lầm và hờn giận, sau đó là làm huề, rồi lại giận nữa, giận đến mức tự nhiên bất thình lình nói tiếng Tây, rồi lại huề, rồi lại giận tiếp, rồi bỏ đi, rồi chia tay, trong đây ko thấy có yếu tố gì có kẻ ngoại tình, nên dù chia tay thì ta vẫn thấy tình yêu này là chung thủy, ko hợp thì chia tay thôi, khó khăn ko thể vượt qua thì chia tay thôi, vì vậy nên kết cục là thương nhớ xen lẫn nhớ thương. Chính vì thế mà chơi một phát lòi ra Ngựa Ô Thương Nhớ. Vì đâu có bài hát nào khác có 2 chữ thương nhớ chình ình rõ ràng dễ hiểu vậy đâu. Rất là logic đúng ko nào. Tư duy thông minh và sâu sắc quá trời. Lại like rất mạnh !

 

Nói về nàng

 

Mình cho là nàng ko những đẹp, ko những hát rất hay mà còn rất tinh tế và là người rất  biết cư xử. Và mình tóm gọn 2 yếu tố biết cư xử và tinh tế lại thành cụm tù biết điều.

Cái cách nàng hát trong CD là cách của gái thị thành mặc bà ba đi ăn cưới gái nông thôn con nhà nghèo thả vịt chạy đồng. Mặc đầm dạ hội đẹp hơn cô dâu thì tội cô dâu quá đúng ko? Lại còn bị ngta chửi con gái thúi, cưới ngta chớ cưới mày đâu mà ăn diện rần rần ! Mặc bà ba là thể hiện sự biết điều, biết mình đang ở đâu, và mình đang điu với ai. [Thấy Mỹ Linh ko, lên giọng 1 tí với em gái Uyên Linh thôi mà đã bị cộng đồng mạng hùa nhau hội đồng đánh đấm ko thương tiếc. Công chúng là 1 lũ tráo trở, mồm miệng đầy lưỡi, nói kiểu gì cũng đc, nhất là cái bọn trí thức bất đắc chí. Hmmm !]

Chữ biết điều này cũng có nghĩa đen với nghĩa bóng. Nghĩa đen là mặc bà ba. Còn nghĩa bóng của biết điều nghĩa là chơi đểu.  

Y là ai mà dám đòi hát chung CD với nàng, đòi song ca với nàng, lợi dụng tiếng ca của nàng để nâng cấp le vồ ? Thôi nàng vừa hát vừa ăn ốc vậy, gặm mía, và thổi luôn ác mô ni ca cho vừa giọng hát của y. Chứ chả từ chối đâu, mang tội chảnh chọe, lại có khi bị y dzãnh môi nhiếc móc trên mấy cái lá. Ai cũng biết nàng hiền, nàng lại còn nghệ sĩ ghê lắm nữa, nàng là để được yêu, ko phải ngu để bị làm nhục. Nên nàng cứ hát thôi, vừa hát vừa thổi ác mô ni ca, thì ngta biết vì nàng vừa thổi vừa hát nên nó vậy, chứ công chúng cũng biết giọng ca nội công thâm hậu sâu sắc chân truyền của nàng rồi, có gì đâu mà lo. Chúng nó chỉ giỏi lắm là dùng những lời tục tĩu gớm ghiếc để chế giễu nàng là cùng, chớ mẹ bố đứa nào dám chê giọng nàng, phải ko nào, phải ko nào ?

 

Ôi trời, chết mất, mình vừa nhận ra mình dùng sai từ, ko phải chơi đểu, nàng ko phải chơi đểu, chơi đểu ko phù hợp dành cho nàng, đó chỉ gọi là lém lỉnh thôi mà ^^

 

Thành ra...

 

Thành ra, nàng cứ hát thôi, ko phải hát hay, mà là hát đểu, rất đểu... I heard he had a style. And so I came to see him. And listen for a while. And there he was this young boy. A stranger to my eyes...  [!!!]

 

Thành ra, đứa nào dèm nàng, nói kháy nàng, phản đối nàng, đả đảo nàng, làm ơn tự ngậm miệng lại hết đi nha hông !!! Hehe...

 

**********

Ziết trong 1 đêm  vừa xì trét lại vừa buồn thỉu buồn thiu... Chứ đã định là viết về những chủ đề hoàn toàn khác cơ hix hix :'(

Tuesday, 3 May 2011

Tue, May 03, 2011 - Hôm Nay, Cả Những Ngày Sau, Em Chờ... ^^

Cho ngày 2/5, ngày áp cuối của kỳ nghĩ lể Thống Nhất Độc Lập Tự Do và vô cùng Hạnh Phúc ... <3<3

 

***

Hai đứa mình rưng rưng vồ vập lấy nhau sau 1 ngày xa cách. Một ngày xa cách bây giờ chẳng còn là 1 trăm năm như thuở mới yêu. Mà là những 1 nghìn năm. Căn hộ của 2 đứa hôm nay tinh tươm sạch bóng, nghe nói trong 1 ngày xa cách và vò võ ở nhà đợi mình đó, Tình Yêu đã lau nhà, sáng 1 lần, trưa 1 lần, chiều 1 lần và tối 1 lần.

Ngã người lên tấm chăn mỏng trãi ngay dưới cửa sổ, khoan khoái duỗi thẳng 2 tay 2 chân lên trời, cảm giác thiệt đã đời, đón nhận vòng tay xiết chặt ấm áp rất yêu thương của Tình Yêu. Ôi thiệt là đã đời.

Có cuốn sách còn lăn lóc bên cạnh. Của Haraki Murakami. Đánh dấu ở trang 208 & 209. Tình Yêu đã đọc 209 trang sách bên khung cửa sổ ko rèm này trong ngày dài đợi mình, xen kẻ với 4 lần lau nhà sáng trưa chiều tối... Ở trang 209, mình đọc thấy 1 đoạn thế này: Để loại bỏ dư vị đắng ấy, tôi chống đẩy 30 lần, tập bụng 20 lần, rửa bát đĩa đã dồn lại 3 ngày. Mấy việc đó hầu như đem lại cho tôi cảm giác vui vẻ trở lại. Xét cho cùng thì hôm nay là 1 ngày CN tháng Chín dễ chịu. Mùa hè đã nhạt dần thành 1 ký ức xa xôi hầu như ko thể gợi nhớ lại được nữa...

Ánh mặt trời đâm xuyên qua ô cửa sổ to chưa bao giờ có rèm, chang hòa khắp phòng thứ ánh sáng trong veo của 1 ngày đầu hè oi bức. Phía trên cao tít bên ngoài ô cửa, mây trắng điềm nhiên trôi, bầu trời thì xanh 1 màu xanh yên bình đầy tĩnh tại. Bên dưới Tình Yêu vẫn đang âu yếm nghịch xoa cái bụng ngày càng phì nhiêu của mình. Mình thích thú đọc to đoạn văn trên nhiều lần, vừa mường tượng tới tháng Chín năm ngoái của tụi mình, cái tháng 2 đứa bắt đầu yêu nhaoooo, mọi thứ xao xuyến lạ thường, mùa Thu dịu dàng của năm ngoái đã biến những mùa Hè trước đó thành 1 ký ức xa xôi mà quả thực mình ko thể nào nhớ lại hay cảm giác được điều gì rõ ràng nữa. Mùa Thu năm ngoái đã thật sự tẩy mờ hết mọi thứ...

 

***

Radio có 1 tin ngắn về đại lộ Đông Tây nay thành đại lộ Võ Văn Kiệt. Thật ra tin này buổi tối Tình Yêu nói rõ lại mình mới biết, bởi lúc đó mình vẫn con đang lo hoan hỉ tâm đắc về đoạn văn chống đẩy, rửa bát, tháng Chín, và mùa Hè.

Sau đó check FB bằng đt, cũng thấy 1 vài tin nóng bỏng khác, ví dụ như tiểu thư Jonas đang đi nghỉ với bạn bè ở Mũi Né, nghe nói có chụp hình khỏa thân; Bụt thì đi ăn nhà hàng với 1 anh luật sư điển trai người Đài, và nghe nói có để cho anh này ngoại tình với mình; em Thao Nguyen thì khẳng định tình yêu bất tận của mình dành cho chồng bằng lời của 1 bài hát nào đó; và tin Bin Laden bị tình báo Mỹ giết mất tiêu cùng vợ trẻ và con trai út. Ở cái tin cuối, mình có lá toáng lên chút đỉnh để báo với Tình Yêu, rồi tìm thấy mình có chút thở dài. Cuốn Growing Up Bin Laden mình còn đọc dỡ dang, mà người giờ giờ đã ko còn. Bỏ qua vài ngàn người vô tội bị giết, là 1 khuôn mặt của BL với râu quai nón, ánh mắt sáng và thường xuyên trông rất hiền từ. Suy cho cùng, mỗi 1 người đều có chính nghĩa của riêng mình. Ông này chỉ có thất nhân & bất nghĩa ở phần hành xử, ở phần biến ước mơ của ông ấy thành sự thật ^^ Bài học rút ra ở đây là, làm chuyện ác thì nên nhân danh 1 quốc gia, bằng ngược lại thì nhân quả chỉ cá nhân mình lãnh.

 

***

Sau bản tin về đại lộ Võ Văn Kiệt, 2 đứa xuống phố. Trời nắng như đổ lửa. Quán phở lạ, và đông người. 1 bát phở to, 1 bát phở nhỏ. Thêm 2 cái trứng. Càng về sau này tụi mình càng có nhu cầu về trứng, để bổ sung cho những gì đã thất thoát vô tay đối phương ^^

Một vòng khắp thành phố, những câu chuyện nối dài và vương vãi khắp những con đường bỏ lại sau lưng. Về tuổi thơ, về tương lai, về ngày tận thế, và có cả về Murakami với sự cô độc miên viễn, khiêm tốn giả vờ, quyến rũ phụ nữ, ẩn ức tình dục, hài hước và khác thường.

Phố vắng người, ko xe cộ nườm nượp, những ngày này có thể gọi SG là 1 thị trấn. Thị trấn Sài Gòn. An bình, sạch sẽ và buồn buồn. Nhà thờ Đức Bà im lìm ngủ nướng giấc chiều, vỉa hè trước trường Hòa Bình ko 1 bóng người. 2 quán cà phê phía cao ốc đối diện chỉ có lác đác vài đôi. Vườn hoa nơi Đức Mẹ ôm Chúa Jesus có 1 vài nhóm khách nước ngoài tha thẩn chụp hình, bên phía bưu điện ko còn xe nào đậu. Thị trấn SG buổi chiều êm ả này tưởng chừng như chỉ dành cho những du khách vô tình lạc qua.

Quán kem góc đường, chỉ toàn Tây là Tây, 2 đứa ngồi ngay góc cửa, món kem dừa 10 năm rồi mới ăn lại, tiếp tục câu chuyện ngày trẻ thơ. Ngoài kia xe cộ cũng đầy, cảm giác chỉ còn trục đường chính này là còn người qua lại, như thể chỉ cần đi hết đoạn đường này thì cả dòng người và đám xe cộ đó bị sức nóng trưa hè làm cho bốc hơi tan biến vào hư vô.

Ở khu NTMK, vài hiệu sách cũ vẫn còn mở cửa. Tình Yêu vào hỏi cuốn Chuyện Đông Chuyện Tây của bác An Chi cho mình, nhưng ai cũng lắc đầu, bảo bộ ấy xuất bản lâu rồi ko thấy tái bản nữa. Có bác kia hý hoáy ghi lại số điện thoại. Tình Yêu an ủi mình, rằng biết đâu ngày mai người ta gọi.

Thêm vài vòng thị trấn nữa, những dấu hiệu về nhộn nhịp đường phố xuất hiện. Hóa ra ko phải ai cũng nghỉ lễ xa, dân địa phương chỉ là ở riệt trong nhà trốn nắng, khi mát trời thì lại xuống đường.

Ghé qua Fahasa Nguyễn Huệ, Tình Yêu vào mua cho mình cuốn Cuộc Săn Cừu Hoang, là cuốn tiểu thuyết gần như là duy nhất trong số các tiểu thuyết bản tiếng Việt và tiếng Anh của Murakami mà mình chưa đọc, là cuốn tiểu thuyết mà Tình Yêu đọc dở dang ở trang 209 trong 1 ngày dài đợi mình, vừa đọc vừa lau nhà.

 

***

Khi thị trấn rùng mình trở lại thành đô thị ngoại hạng, mình và Tình Yêu trở về chốn riêng của 2 đứa. Trước khi về đến đó, 2 đứa có rẻ phải để đi qua 1 cây cầu. Lần đầu tiên đi trên nó. Phía cuối cây cầu mở ra 1 con đường mới, vẫn chưa xong, công trình chắc đã giải tỏa rất nhiều thứ, cũng có thể từng là 1 mảnh đất hoang, nên trông mênh mông vô cùng tận. Đại lộ Đông Tây còn 1 khúc chạy qua đây, vẫn chưa xong. Nhân thể, mọi người tụ lại đây thả diều, bầu trời rợp sắc diều. Trời đã bắt đầu mát, và bắt đầu gió lộng. Những con diều đã tít lên cao chỉ còn những chấm nhỏ, chực chờ bứt dây. Đứng ở nơi này, tự nhiên mình thấy yêu quí hòa bình quá đỗi, dù chưa bao giờ biết mùi mẽ của súng đạn và chiến tranh. Trước khi cái khúc đại lộ Đông Tây này nườm nượp xe cộ, 2 đứa mình sẽ quay lại đây để thả diều ^^

Sau khi rửa ráy thân thể, mình rùng mình nhận ra mình đang bị ớn lạnh, 1 triệu chứng của cơn cảm nắng. Úp mặt vào ngực Tình Yêu, tha hồ nhõng nhẽo & rên rỉ. Sau đó tay chân 2 đứa có táy máy chút đỉnh. Rồi Tình Yêu lật úp mình ra đánh gió, 1 kiểu bạo hành tình tứ và lãng mạn, trong ấm áp đèn vàng.

Bên ngoài ô cửa sổ ko rèm, phía sông SG, có ánh sáng soi mình xuống dòng nước êm ả của những con tàu nhà hàng du lịch lặng lẽ ngược xuôi, chếch về bên phải là cây cầu khi nãy 2 đứa mình rẽ qua, phần dạ cầu đã bắt đầu chạy ánh đèn xanh vàng hồng đỏ, hun hút phía dưới kia, ô tô & xe máy đã sáng đèn nườm nượp qua lại, trông từ phía trên cao cứ như những món đồ chơi của bọn trẻ con, có 1 chiếc xe bus dừng lại bắt khách, tiếng động bị ngăn lại sau lớp kính khiến cả quang cảnh thanh bình và hiền hòa như trong những bộ phim hoạt hình, à ko, như 1 cuốn phim có hình ảnh sống động, nhưng câm tiếng.

 

***

Sau khi đánh gió, sau khi Tình Yêu ôm chặt mình trong lòng cho mồ hôi tháo ra. 2 đứa lại xuống đường, hòa với dòng người tấp nập ngoài kia để đi đến quán mì vịt tiềm thân thuộc. Ngồi đối diện 2 đứa mình là 1 cặp tre trẻ người Bắc, cô gái trẻ cầm máy compact liên tục chụp hình, khi thì cảnh các đầu bếp đang làm mì, khi thì nhí nhảnh tạo dáng cùng tô mì có cái đùi vịt to đùng cho cậu bạn chụp lấy chụp để. Họ nói 1 vài câu chuyện, đủ để người nghe lỏm hiểu được rằng họ từ ngoài kia vào nghỉ lễ. Có vẻ đây là 1 đôi đang yêu nhau thắm thiết, dù gọi nhau là cậu tớ. Vì cậu trai trẻ đã rất tự nhiên ăn hết phần mì cô gái bỏ lại, và húp sạch luôn cả phần nước lèo thừa. Giống như mình với Tình Yêu hay làm vậy. Có điều tụi mình toàn ăn mì khô nên chẳng bao giờ nhớ chuyện húp phần nước còn lại trong cái chén ^^

 

***

Vài vòng nhà thờ Đức Bà nữa. Mình thích ngắm nhà thờ Đức Bà từ bên hông, hướng từ Hồ Con Rùa lên Đồng Khởi. Thích nhìn nhà thờ đổ cái bóng của tháp chuông lên chính nó. Lặng lẽ, tráng lệ & kỳ bí. Tình Yêu đưa mình về lại nhà mình. Bảo rằng mình phải ngoan, ko được hư, bệnh nghĩa là hư. Hư hoài Tình Yêu sẽ bỏ ^^ Đây là cái tin nhắn Tình Yêu gửi đêm qua, lúc 11g, khi mình đã lên giường và mùi dầu cù là váng vất đã lôi mình vào giấc ngủ, mà giờ cái điện thoại xinh đẹp nhưng muôn phần cùi bắp của mình mới nhận được: A nhớ T. ngủ ngoan nha. đừng bịnh nha. vì A thương T quá. bít hông?

Bít, T bít chớ ^^

 

***

Dễ cũng 6 tháng rồi mình ko đọc cuốn sách nào. Năm ngoái mình đọc 4 cuốn, the Lost Symbol, Xứ Sở Kỳ Diệu Tàn Bạo và Chốn Tận Cùng, Love Eat Pray, & A Year in Tibet, với 1 cuốn về chuyên ngành nữa, coi như là 5. Càng về sau yêu Tình Yêu mình vẫn mua rất nhiều sách nhưng ko đọc, chỉ để dành. Bởi lẽ, bản thân Tình Yêu đã là 1 trường thiên tiểu thuyết mà mình đọc hoài hông có hết, càng đọc càng thấy say sưa, bản thân mình cũng chẳng bao giờ mong nhìn thấy trang cuối, một cuốn sách chưa bao giờ mình muốn gấp lại... <3<3

Nhưng sáng giờ mình đang đọc Cừu Hoang. Hôm nay Tình Yêu đi chơi với gia đình. Và mình đóng cái vai vò vỏ đợi chờ ngược lại. Có điều, mình ko lau nhà, hihi...